a
Mời các bạn bấm vào cuối trang BÀI ĐĂNG CŨ HƠN để đọc tiếp.
Những bài viết về trường Trung học Bán Công Định quán được đặt trong thư mục KÝ ỨC HỌC TRÒ.
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014
Những mỹ nhân mặc bikini xấu nhất thế giới!
Hai mỹ nhân đình đám Leann Rimes và Uma Thurman
Khác hẳn với hình ảnh nuột nà, lộng lẫy
trên thảm đỏ, tại những bãi biển, không ít mỹ nhân hạng A gây ngạc nhiên
vì thân hình kém hấp dẫn.
Bên cạnh những bộ bikini sexy và gợi cảm, giới nghệ sỹ vẫn nhiều khi vẫn bị fans chê tả tơi với những mảnh áo bơi "nhức mắt". Có thể đó là những bộ đồ bơi không hòa hợp tương thích với cơ thể, vóc dáng của chủ nhân. Lý do khác được giải thích là do thân hình của họ không được hấp dẫn, thon gọn như người hâm mộ vẫn lầm tưởng.
Ngoài chuyện sở hữu cơ thể gầy gò, xương xẩu thiếu sức sống do bệnh biếng ăn, ăn kiêng thì nhiều người đẹp còn khiến cả bãi biển phải "hoa mắt" khi trưng diễn vòng 1 được thẩm mỹ đồ sộ trong những mảnh áo bơi nhỏ xíu.
Cùng điểm lại những mỹ nhân nổi tiếng bị chê mặc bikini xấu xí.
1. Người hâm mộ từng thốt lên kinh ngạc khi biết vẻ đẹp thực sự của mỹ nhân hàng đầu thế giới Uma Thurman
2. Từng là một người đẹp nóng bỏng bậc nhất thế giới nhưng Lindsay Lohan đã tự biến cơ thể mình trở nên xập xệ
3. Khó có thể nhận xét rằng khi mặc bikini Leann Rimes rất gợi cảm như thường thấy trên tạp chí hay tại thảm đỏ
4.
Đối lập hoàn toàn với những bộ ảnh gợi cảm, vóc dáng thật của Kelly
Bensimon khiến không ít đáng mày râu băn khoăn, thắc mắc và ngạc nhiên
5.
Từng là một siêu mẫu hàng đầu thế giới nhưng sau những scandal chất gây
nghiện, tình ái Janice Dickinson đã trở nên tàn tạ. Cô luôn đứng đầu
danh sách các ngôi sao có thân hình xấu xí nhất
6. Đây là hình ảnh đời thường của công chúa nhạc pop Britney Spears khi biết mình đang trong tầm ngắm của thợ săn ảnh
7. Sexy và phô trương nhưng tiểu thư tỉ phú Paris Hilton vẫn nằm trong danh sách này, đơn giản vì cô có vóc dáng không cân đối
8. Tara Reid xinh đẹp và sexy là vậy nhưng lại sở hữu thân hình bị tàn phá quá nặng nề bởi phẫu thuật thẩm mỹ
9. Kesha được biết tới với những trang phục độc đáo và phóng khoáng nhưng khi cô mặc áo bơi, nhiều fans đã bị "vỡ mộng"
10. Kourtney Kardashian có thân hình không cân đối và luôn bị chê mặc xấu, kể cả là áo tắm đắt tiền
11. Vicky Pattison nhiều lần khiến fan không hài lòng vì cơ thể mập mạp lỏng lẻo
Hị hị, hôm nào mình cũng mặc Bikini tự sướng cái.
Nói chung là mình giống em Vicky Pattison này, béo ú chân to, nhưng coi kỹ lại thì vưỡn đẹp gái hơn em ấy, còn chưa nói là em í nhỏ hơn mình đến 19 tuổi cơ.
Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013
17 ĐIỂM KHÁC BIỆT TRONG TƯ DUY CỦA NGƯỜI GIÀU VÀ NGƯỜI NGHÈO
Một bộ ảnh nói về "17 diểm khác biệt trong tư duy của người giàu và người nghèo" đang được chia sẻ nhiều khiến dân mạng rất thích thú.
Người giàu: Tôi tạo ra cuộc đời tôi. Người nghèo: Cuộc sống toàn những việc bất ngờ xảy đến với tôi.
Người giàu: Tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng. Người nghèo: Tham gia cuộc chơi tiền bạc chỉ để không bị thua.
Người giàu: Quyết tâm làm giàu. Người nghèo: Muốn trở nên giàu có.
Người giàu: Suy nghĩ lớn. Người nghèo: Suy nghĩ nhỏ.
Người giàu: Tập trung vào các cơ hội. Người nghèo: Tập trung vào những khó khăn.
Người giàu: Ngưỡng mộ người thành công và giàu có khác. Người nghèo: Bực tức với những ai thành công và giàu có.
Người giàu: Kết giao với người tích cực và thành công.Người nghèo: Giao du với người tiêu cực hoặc thất bại.
Người giàu: Sẵn sàng tôn vinh bản thân và giá trị của họ. Người nghèo: Suy nghĩ tiêu cực về bán hàng, quảng bá.
Người giàu: Đứng cao hơn những vấn đề của họ. Người nghèo: Nhỏ bé hơn những vấn đề của họ.
Người giàu: Rất biết đón nhận. Người nghèo: Không biết đón nhận.
Người giàu: Chọn được trả công theo kết quả. Người nghèo: Chọn được trả công theo thời gian.
Người giàu: Suy nghĩ "cả hai". Người nghèo: Suy nghĩ "hoặc là/ hoặc".
Người giàu: Chú trọng vào tổng tài sản. Người nghèo: Chú trọng vào thu nhập từ làm việc.
Người giàu: Quản lý tốt tiền của họ. Người nghèo: Không biết quản lý tốt tiền của họ.
Người giàu: Bắt tiền của họ làm việc chăm chỉ. Người nghèo: Làm việc chăm chỉ vì tiền của họ.
Người giàu: Hành động bất chấp sợ hãi. Người nghèo: Để nỗi sợ hãi ngăn cản họ.
Người giàu: Luôn học hỏi và phát triển. Người nghèo: Nghĩ họ đã biết hết.
Cư dân mạng phần lớn đồng tình với quan điểm của tác giả. Một số dân mạng khác cho rằng tác giả đã quá đề cao đồng tiền, coi đồng tiền là trên hết.
Còn bạn, bạn nghĩ sao?
Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013
NHÌN LẠI MÌNH ĐỜI ĐÃ RÊU PHONG
Mình không biết triết lý, cũng không bi quan; nhưng lâu lâu cũng hơi lơ mơ, hơi tửng tửng chút chút. Tự nhiên nghĩ tới chuyện hồi nho nhỏ xíu xíu, rồi nghĩ tới chuyện vài năm sau này. Thấy buồn. Cuộc đời như vó ngựa qua cửa sổ, thoáng cái đầu đã bạc, da đã nhăn, bệnh lên bệnh xuống, hết nhà thương đó tới bệnh viện kia.
Hôm nay post đoạn cuối của lớp chúng mình, thời tương lai - năm sau hay vài năm, hai chục, ba chục năm không biết chừng. Lúc đó tụi mình chắc chắn sẽ như vậy.
Buồn tới mức không muốn viết phụ đề luôn. Ai coi thì tự hiểu đi.
Sau cùng làm một phát giới thiệu cho bản thân mình qua tấm ảnh tự họa chơi. Từ thuở còn khóc oe oe cho tới viễn ảnh cảnh đầu bạc phơ.
Giới thiệu về mình: Từ nhỏ hơi ngốc chút, dù cuối năm nào cũng lên lãnh phần thưởng. nhưng mà ngốc thiệt, toàn bị bạn bè ăn hiếp, lột hết tiền, mà bằng cái gì chớ, chỉ là tụi nó dọa không cho chơi chung.
Nghĩ cho cùng tụi nó cũng có lý, mình chơi cái gì cũng rất tệ, hồi xưa có 1 bạn gái hay nhường mình chơi ô ăn quan, mà mình chơi dở quá đến mức bạn ấy cũng chán luôn không thèm chơi với mình nữa. Sau cùng, mỗi lần có trò chơi tập thể: cướp cờ hay rồng rắn thì mình được làm ... trọng tài, còn không thì ngồi đằng xa mà ngáp gió.
Vì chơi dở nên mình chỉ còn biết học và đọc sách. Mình cũng không hẳn thông minh, nhưng tính ra chăm chỉ chút xíu. Ưu điểm của mình là đọc rất, rất nhanh, tốc độ đọc của mình gấp 3 hay 4 lần người bình thường. thế nên mình thích đọc. Khuyết điểm cũng là vì đọc nhanh quá nên cuối cùng ... chẳng còn gì mà đọc, nghiến ngấu quá mà.
Ưu điểm thì có 1 mà khuyết điểm thì lu xà bù: Lười nè, vô trật tự nè, ẩu tả nè, nhớ trước quên sau nè, lại còn hay bị mất bình tĩnh nữa. Sao khuyết điểm nhiều thế nhỉ, chưa nói đến ngoại hình thì hỡi ơi luôn. Nấu ăn dở, dọn dẹp nhà cửa rất tệ, và đặc biệt là hay lộn xộn chuyện nọ xọ chuyện kia. Ui trời, kể sao cho xiết.
24 tuổi mình bắt đầu đi làm. 3 năm đầu rất tốt. 12 năm kế theo luôn luôn bị ganh ghét soi mói bởi chính người bạn cùng làm chung. 10 năm cuối là những ngày tháng vô cùng đẹp đẽ. Cuộc sống luôn luôn là những bức tranh nhiều màu sắc.
Nhưng cuối cùng tới giờ này cũng yên ấm rồi. Được một ông chồng hiền lành, tốt nết và một thằng con ngoan cực luôn. Mỗi tháng nhận lương hưu tiêu xài rủng rỉnh. Hy vọng cuối đời mình sẽ như những bức ảnh bên phải. Vui cùng con cháu và yên lành trong mái ấm gia đình.
Mong thay.
Mình không biết triết lý, cũng không bi quan; nhưng lâu lâu cũng hơi lơ mơ, hơi tửng tửng chút chút. Tự nhiên nghĩ tới chuyện hồi nho nhỏ xíu xíu, rồi nghĩ tới chuyện vài năm sau này. Thấy buồn. Cuộc đời như vó ngựa qua cửa sổ, thoáng cái đầu đã bạc, da đã nhăn, bệnh lên bệnh xuống, hết nhà thương đó tới bệnh viện kia.
Hôm nay post đoạn cuối của lớp chúng mình, thời tương lai - năm sau hay vài năm, hai chục, ba chục năm không biết chừng. Lúc đó tụi mình chắc chắn sẽ như vậy.
Buồn tới mức không muốn viết phụ đề luôn. Ai coi thì tự hiểu đi.
![]() | |
| Tổ 115 |
![]() | |
| ĐQ 1 |
![]() | |
| ĐQ2 |
![]() | |
| LN |
Sau cùng làm một phát giới thiệu cho bản thân mình qua tấm ảnh tự họa chơi. Từ thuở còn khóc oe oe cho tới viễn ảnh cảnh đầu bạc phơ.
Giới thiệu về mình: Từ nhỏ hơi ngốc chút, dù cuối năm nào cũng lên lãnh phần thưởng. nhưng mà ngốc thiệt, toàn bị bạn bè ăn hiếp, lột hết tiền, mà bằng cái gì chớ, chỉ là tụi nó dọa không cho chơi chung.
Nghĩ cho cùng tụi nó cũng có lý, mình chơi cái gì cũng rất tệ, hồi xưa có 1 bạn gái hay nhường mình chơi ô ăn quan, mà mình chơi dở quá đến mức bạn ấy cũng chán luôn không thèm chơi với mình nữa. Sau cùng, mỗi lần có trò chơi tập thể: cướp cờ hay rồng rắn thì mình được làm ... trọng tài, còn không thì ngồi đằng xa mà ngáp gió.
Vì chơi dở nên mình chỉ còn biết học và đọc sách. Mình cũng không hẳn thông minh, nhưng tính ra chăm chỉ chút xíu. Ưu điểm của mình là đọc rất, rất nhanh, tốc độ đọc của mình gấp 3 hay 4 lần người bình thường. thế nên mình thích đọc. Khuyết điểm cũng là vì đọc nhanh quá nên cuối cùng ... chẳng còn gì mà đọc, nghiến ngấu quá mà.
Ưu điểm thì có 1 mà khuyết điểm thì lu xà bù: Lười nè, vô trật tự nè, ẩu tả nè, nhớ trước quên sau nè, lại còn hay bị mất bình tĩnh nữa. Sao khuyết điểm nhiều thế nhỉ, chưa nói đến ngoại hình thì hỡi ơi luôn. Nấu ăn dở, dọn dẹp nhà cửa rất tệ, và đặc biệt là hay lộn xộn chuyện nọ xọ chuyện kia. Ui trời, kể sao cho xiết.
24 tuổi mình bắt đầu đi làm. 3 năm đầu rất tốt. 12 năm kế theo luôn luôn bị ganh ghét soi mói bởi chính người bạn cùng làm chung. 10 năm cuối là những ngày tháng vô cùng đẹp đẽ. Cuộc sống luôn luôn là những bức tranh nhiều màu sắc.
Nhưng cuối cùng tới giờ này cũng yên ấm rồi. Được một ông chồng hiền lành, tốt nết và một thằng con ngoan cực luôn. Mỗi tháng nhận lương hưu tiêu xài rủng rỉnh. Hy vọng cuối đời mình sẽ như những bức ảnh bên phải. Vui cùng con cháu và yên lành trong mái ấm gia đình.
Mong thay.
LỚP CHÚNG MÌNH – THỜI HIỆN TẠI
Mớ ảnh lớp chúng mình hôm trước, có
người cười mình thèm con nít nên cho cả lớp đóng phim hoạt hình. Mình thì nghĩ
là mình thèm trở lại những ngày xưa thân ái chớ thiệt tình con nít thì … chưa
thèm chút nào.
Nhưng
mà nói gì cũng phải nhìn nhận là thời gian đã trôi qua và không bao giờ còn trở
lại được, vì thế - chẳng bao giờ các thành viên của lớp chúng mình có thể vô tư hồn nhiên như
trước được.
Hôm
nay mình được nghỉ phép đặc biệt, trời mưa thúi đất buồn muốn chết. Chồng đi
làm, con đi bảo vệ luận án tuần sau mới về. Ngồi không, lại bày chuyện chơi.
Hôm nay mình PTS Lớp chúng mình thì hiện tại nhen. Trước giờ toàn làm thì quá
khứ không hà. (Mai mốt sẽ có thì tương lai – huhu – sao mà bùn thía không
biết).
Đầu
tiên vẫn là các bạn tổ 115. Hãy nghe nhá (nhìn mà đoán):
Chính:
- Công việc sao mà ngập đầu vậy trời. Muốn đi nhậu cũng không có giờ nữa.
Tuyết:
- Ai biểu ham làm giàu chi rồi than.
3
gà: - Bà nói vậy sao bà hổng ở không đi
mà lo chăn gà vậy.
Phổ
Sáng: - Thoai thoai cho ngộ can li, nị bịn đừng có nói nhìu.
Nhì:
- Ở bển ngày nào nị cũng vác gỗ vậy hả Sáng? 每一天,你搬运木材呵视图?
Linh: - Ở đâu hổng làm vậy cha?
Dưỡng: - Ở Mỹ nè, tui ăn rồi đi câu cá.
Cẩu: - Dưỡng
ăn cá sao bằng tui ăn thịt.
Mộc: - Ăn thịt sao bằng tui đi nhậu … hahaha.
Há: - Nói hay đó. Nhổ hết cỏ cà phê rồi tụi mình nhậu
đi
Mở đầu là nhậu và kết thúc cũng nhậu. Đúng bài rồi
heng.
Và đây là tổ 1 Định Quán (không làm thơ con ếch nữa đâu).
Bảy: - Hai bà này gan ghê. Ghe xuồng bung hết như vầy
mà dám đi.
Vân: - Ủa,
xuồng bị sao vậy? Hú hồn a.
Nga: - Ăn chơi đâu sợ mưa rơi.
Nghiệp: - Tui để cái bảng chỗ này nghen mấy bạn.
Hằng: - Nghiệp để đó cản đường tui nhận thuốc tây
à?
Cơ: - Không sao không sao, tui quét nhà rồi Nghiệp
kéo bảng ra đây mà dạy.
Phượng: - Chà chà, bánh chín rồi. Mấy người này có
lộc ăn ghê nha.
Khánh: - Ăn gà trước rồi tráng miệng bánh sau chớ.
Dũng: - Trời ơi, nhậu đã luôn.
Minh: - Đồ quỷ, chưa nhậu mà đã té rồi kìa.
Lợi: - Nó té chớ mày té sao mà mày la làng. Tao sắp
té tao còn chưa nói gì đây.
Mạnh: - Thôi em trốn.
Kẻ đi (Mạnh)
- người về (Nga – Vân) . Cuộc đời này vốn thế mà.
Còn đây là tổ 2
Đào: - Nín đi, nín đi cho ngoại làm điệu chút coi.
Dân: - Tao rủ con Đào tới chỗ mày may đồ nè.
Phước: - Gì mà nhiều dữ vậy, già còn ngựa dữ ha bây?
Út Nhỏ: - Ngựa bằng tao hông?
Mỹ: - Một cành hoa em cài mái tóc. Anh đưa em qua
quãng đường dài. Về thành đô anh mua áo cưới. ta thương nhau xây lại ngày mai. Ta
yêu người. Ta yêu đời. Ta yêu mình. Tình đừng phai.
Hiên: - Yêu, yêu cái con khỉ. Tin tui quánh gãy
răng hông?
Thạch: - Ồn ào quá đi. Người ta buồn ngủ muốn chết .
Hưng: - Hừ hừ, hừ hừ lạnh quá.
Lạc: - Mệt muốn đứt hơi nè. Mấy cha này vô cảm ghê.
Dương: - Nói được chết liền.
Nói không được thì phải NÍN là đúng rồi.
Tổ út ét La Ngà.
Quốc: - Cuốc cỏ cà phê mệt ghê.
Ngọc: - Tắm heo cũng mệt ghê.
Trừ: - Bắt heo bộ không mệt sao?
Trí: - Ai cũng than mệt. Đời là bể khổ mà.
Bích: - Tui hổng có nha. Tui thể dục thể thao à.
Là: - Vâng. Ông là sướng nhất.
Vui: - Thì mày cũng chỉ nấu cơm chớ gì.
Cúc: - Bộ mày không sướng hả?
Hòa: - Người Việt kiều phải thế.
Na: - Thôi lo chăn bò đi cha.
Trước: - Đoán mới mua xe tải hả?
Đoán: Tui làm gì giàu như ông. Xe của chủ hàng. Làm
mướn mệt muốn chết.
Thế là MỆT.
Hết thời hiện tại. Nó trần ai vậy đó. Sung sướng gì
chớ. Thà làm con nít tốt hơn.
Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013
LẠI CHUYỆN LỚP CHÚNG MÌNH
Rảnh - ở không – buồn quá, chả biết
làm gì; hý hoáy mấy cái ảnh nhí nhố cho vui rồi gắn cho tụi nó cái mác : LỚP
CHÚNG MÌNH. Thế nào cũng có người trề môi nói bà này rảnh quá heng.
Mà rảnh
thiệt – cả tuần chỉ lao động cật lực 3 ngày 3 đêm, sau đó muốn ăn nhiêu ngủ
nhiêu cũng chẳng ai thèm nói, thích làm – không thích nghỉ cũng không ai có ý
kiến gì. Lý do thì không muốn nhắc tới, mà nói cho cùng 3 ngày 3 đêm của mình
cũng đâu nhẹ nhàng gì.
Vậy
nên xả láng ăn chơi. Bước chưn ra ngoài thì tốn tiền mà mình thì bản chất keo
kiệt, nên ở nhà vi vút trên mạng. Đâu ai ở không như mình nên bạn bè cũng chẳng
dễ gì kiếm được (trừ phi kết giao với mấy thằng thò lò mũi xanh ăn hại đái khai
tối ngày ngồi quán Net). Viết văn thì chưa tập trung, làm thơ thì lâu lâu mới rỉ
rỉ được vài câu, mà toàn trình độ cỡ “con ếch trong hang ếch jump out – con ếch
jump out con ếch feed up, con ếch feed up con ếch die luôn”. Nên thôi đành tập
trung vô cái PTS cartoon cho đỡ buồn.
Nói dông
dài dài tự bào chữa cho trò vui của mình rồi, bi giờ mới giới thiệu sơ lược. Là
tui chia lớp mình làm 4 tổ. Chia theo 4 hướng nhưng cũng có đôi chút ngẫu hứng
phá cách cho nó … kỳ cục chơi. Ai không chịu thì tự sửa lại thôi chớ đừng có
kèo nhèo. Đầu tiên là tổ Phú Hoa, cộng thêm ông Chính, ông Linh, 3 gà và nàng Bạch
Tuyết (nhà nàng ở 116 mờ - với lại cũng phải có chút phụ nữ cho đời nó tươi).
Sau đây là đoạn đối thọi của tổ Phú Hoa:
Mộc:
- Chời chời bà nội, chỗ người ta đương tưới bông mà nhảy vô chi zậy?
Bạch
Tuyết: - Thằng lùn kia, ướt hết cái váy của tao nè.
Cẩu:
- Chiều rồi, dìa đi, ngộ còn đi tắm rồi đi nhậu nữa.
Nhì:
- Tui có mồi sẵn nè bà con ơi.
3
gà: - Lìu mẹ, ngó con gà tao chảy nước miếng.
Há:
- Tui cũng nghĩ, mệt dồi.
Linh:
Tránh ra, tránh ra cho tui làm cho hết hàng này.
Chính:
Có con gà thì tui cất con zịt này để mai.
Sáng:
Gà zịt gì cũng quánh luôn đi, mai tui qua Đài Loan rồi.
Dưỡng:
- Mịa, tụi nó nhậu đã, mình ở xa thèm muốn chết luôn.
Kế tới
là tổ 1 Định Quán. Tui xếp luôn ông Bảy mí bà Phượng vô, với lại tui không biết
nhà của ông Minh + bà Hằng chỗ mô, nên bỏ qua bên phía này cho cân đối chớ bên
kia đông quá mạng rồi. Và đây là đối thọi (mong bà Vân bỏ lỗi cho) :
Cơ:
- Tui mới có con bò sữa đặc biệt nè mấy bạn.
Mạnh:
- Em ủng hộ con bò nhà chị xe rơm.
Nga:
- Hàng hiệu sale off 50% đẹp quá chừng luôn.
Minh:
- Chỗ bạn bè giảm giá chút nhen.
Vân:
- Thánh thần mà trả giá gì ông.
Phượng:
- Có ai thấy đói không?
Dũng:
- Có tui.
Nghiệp:
- Ai rinh cái bảng của tui ra đây?
Bảy:
- Tui đó, nhờ cái bảng tui mới trèo lên sửa nhà được.
Khánh:
- Ai làm gì làm, tui đi nấu cơm.
Lợi:
- Bà Cơ dắt con bò ra cho xe tui chạy nè.
Hằng:
- Ai cần thuốc men gì nói tui nhen.
Và
tiếp theo là cuộc đối thọi của tổ Định Quán 2. Công nhận ông Mỹ giống Ngộ Không
quá đi.
Dương:
- Chời ơi cái gì ở đằng trước đông dữ vậy? Biểu tình hả?
Lạc:
- Tránh ra tránh ra cho xe tui đi mấy bạn mình ơi.
Hưng:
- Cho tui lên xe dới.
Hiên:
- Ê xe mà hổng chở người bịnh là tui nổ súng nhen.
Thạch:
- Ngó bà Hoa với ông giống hai tượng đài chiến thắng quá.
Mỹ:
- Nhiều chiện, người ta lo giơ cái bảng phát mệt nè.
Dân: - Nhà giàu có khác. Làm chút xíu la vang trời.
Dân: - Nhà giàu có khác. Làm chút xíu la vang trời.
Hoa:
- Ê ngó tao giống Nữ thần Tự do hông?.
Hoa:
- Ê Nữ thần Tự do có cần cây cà rem không?
Mai:
- Cây cà rem sao giống bằng cây chổi của tui.
Phước:
- Zô, zô, coi chừng xe kìa.
Hương:
- Ăn trái cây hông?
Luận:
- Ăn bánh bao hông?
Liên:
- Đưa đây, gì cũng ăn hết, mai tao về Đài Loan rồi.
Đào: - Chèn ơi, tụi bây dám quên tao heng
Đào: - Chèn ơi, tụi bây dám quên tao heng
Và
cuối cùng là tổ La Ngà, tui rinh ông Quốc xuống cho đông vui, đằng nào chả cũng
gốc La Ngà.
Đoán:
- Thôi, tui đi giao hàng đây.
Trừ:
- Ở lại hát thêm bài nữa.
Hòa:
- Ở lại nhậu thêm tăng nữa.
Trí:
- Thời nào rồi còn chơi xe ngựa vậy cha?
Trước:
- Máy xới thiếu gì, đổi qua xe ngựa cho bảnh.
Vui:
- Trước là chuyên gia gây shock mà.
Ngọc:
- Tui là không có ý kiến gì hết nhen.
Na:
- Tui nhỏ con mà bắt cầm bảng miết zậy.
Là:
- Lỡ rồi thì cầm luôn chớ sao.
Bích:
- Câu này của Là là hay nhứt trong ngày đó nhen.
Cúc:
- Ê ê, có qua bên nay hay không thì nói.
Quốc:
- Không, không, không. Không bao giờ, không bao giờ qua bên đó.
Hết
rồi. Tui cũng đi nấu cơm đây. Hẹn khi nào vui chơi tiếp.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












