a

Mời các bạn bấm vào cuối trang BÀI ĐĂNG CŨ HƠN để đọc tiếp. Những bài viết về trường Trung học Bán Công Định quán được đặt trong thư mục KÝ ỨC HỌC TRÒ.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Đi bụi Campuchia



ĐI BỤI CAMPUCHIA (1)

Cả năm nay, nói viết về chuyến đi bụi ở Cam. Nói hoài, nói hoài mà làm chưa được. Không lẽ mình lại  là người nói được làm không được sao ta? Hay già quá rồi sanh ra làm biếng? Chắc cái nào  cũng có lý hết nên cứ “quy hoạch treo” chuyến đi vượt biên này hoài hà.

Nói vượt biên bây giờ thiếu gì người cười, vượt qua Phi, qua Úc nghe còn có lý, chớ mắc gì mà vượt qua cái chỗ xêm xêm nước mình. Nhưng nói gì thì nói, cũng có chút lý lẻ để kể nghe chơi.
Đầu tiên là chuyến đi ngẫu hứng của hai vợ chồng già, lang thang vô núi Sam cho biết cái miễu bà Chúa xứ danh tiếng nó lớn cỡ nào. Cũng may, đi không trúng mấy ngày thiện nam tín nữ cúng dường, nên cái chợ Núi Sam cũng còn đường trống để đi. Chớ nghe đâu, mấy ngày Vía Bà, người ta chen nhau tới nỗi bị móc túi cũng không làm sao biết.
  
Buổi sáng vươn vai thoải mái sau một giấc ngủ ngon ở Khách sạn Bến đá – trong con mắt của kẻ hèn này thì nó là cái khách sạn đẹp nhất ở đây, vì nó có 1 cái vườn rộng, một nhà ăn thoáng mát xinh đẹp và rất đặc biệt là có con đường dẫn xuống bến thuyền thật xinh xắn.

 

 

Ăn sáng no nê, hai vợ chồng già mới lẩn thẩn hỏi nhau bây giờ đi đâu đây. Thì đã đành giáp ranh Campuchia rồi, lẽ nào không bước qua một bước nữa cho vui chớ. Hôm trước có lần lên mạng, thấy nói miệt này có cái cửa khẩu gì đó mà con nít cũng vượt biên được. Vậy là hỏi thăm, người ta nói ở đây có 2 đường qua Cam là Tịnh Biên và Khánh Bình. Tịnh Biên là cửa khẩu lớn ai cũng biết, vậy thì con đường vượt biên nhỏ tí nị đó chắc chắn phải là Khánh Bình.
Hỏi thăm (lại hỏi thăm) thì biết Khánh Bình cách Núi Sam 35 km, phương tiện di chuyển thì tùm lum: taxi, xe đò, xe ôm, xe bus thứ gì cũng có. Sau khi làm thủ tục gởi con la ghẻ và gần hết đồ đạc lại khách sạn (bụi thì phải zị chớ - học bên nhà Phượt đây), hai ông bà già tooòng teng hai cái xách nhỏ bắt đầu tình sử du lịch bụi Cam.



Mới đầu tính ngồi xe lôi, một loại xe rất đặc trưng miền Tây (có 2 loại nha, xe lôi đạp và xe lôi máy) cho nó đúng kiểu bụi, nhưng ông huyện nhà ta lại lo lắng là đường từ Núi Sam ra Châu đốc  có nhiều đoạn hơi … đoạn trường tân thanh; mà dân miền Tây nhà mình cái kiểu sáng uống ba miếng sương sương rồi mới đi kiếm cơm,  tính an toàn cho hai thành viên hội cao tuổi rất chi là bất khả thi, nên đổi ý tót lên cái Mai Linh cho nó lẹ.

  
Lưu ý là trên tuyến đường Núi Sam Châu Đốc, có một ngôi chùa mới xây rất đẹp, nghe đâu là của các Việt kiều gởi tiền về xây dựng.
 




 Còn từ Châu Đốc tới Khánh Bình sẽ đi ngang hai ngôi chùa Hồi Giáo . Vì chợ Châu Đốc có nhiều người biết đến rồi, nên già này không nói qua ở đây nữa.






Cửa khẩu Khánh Bình là một nơi heo hút, chú em lái taxi trước khi quay đi còn chỉ bến xe bus để có đường quay về (hic- chắc sợ qua mấy cái casino nó lụm hết tiền du khách Việt, không có tiền gọi taxi). Mang tiếng là một cửa khẩu mà nhà dân hình như cũng không có gì khá giả cho lắm.

Là tuyến đường ngắn nhất từ biên giới VN đến thủ đô Phnom Penh (72 km), Khánh Bình có hệ thống giao thông đường thủy, đường bộ khá thuận tiện. Bên kia là cửa khẩu Chraythom (Kohthom, Kandal, Campuchia) nhỏ chút xíu chớ cũng thấy mấy cái nóc casino cao cao lấp lánh. Hình như có nghe ai đó nói rằng bên Cam họ xây casino khắp các cửa khẩu là để đánh dấu mốc lãnh thổ. Tới Khánh Bình rồi mới thấy câu này vô cùng chính xác vì dân ở cả hai bên cửa khẩu đều nhìn không đủ sức vào thăm casino chút nào.
Đây là bên phía Việt Nam, hai cái chợ nhỏ chút xíu, còn kế bên bên phà cũng có cái chợ chồm hổm, vài anh cò mồi chạy tới chạy lui đón khách qua Cam, ngoài ra cũng có những sạp đổi tiền rải rác. Ở thời điểm đó tôi đổi 1 triệu tiền Việt được  200 ngàn riel.

 
Chắc ở đây nhỏ quá nên không ai thèm chú ý  tới ai,  già này đi dạo một vòng cái chợ tí hon sát bến đò biên giới (hì hì), rồi nhân thể ngồi tán tào lao với mấy bác còn già hơn mình. Vui chuyện cả giờ đồng hồ để nghe kể về sự tích xưa lắc xưa lơ ở đây, Nói là vui mà sao lòng buồn man mác khi chuyện kể lại cả một gia tộc tàn sát lẫn nhau, tàn sát cho đến khi không còn một người đàn ông nào, vì có hai chỉ huy cao cấp trong giòng họ, một bên là Việt Minh còn một bên là Hòa Hảo. Cái lý tưởng và máu căm thù sục sôi trong họ đã đưa cả gia tộc thành một vết nhơ để đời trong cái nơi heo hút này.



Đồn Công an biên phòng dựa lưng vào chợ, nằm trên đường xuống phà. Viên đại úy thu 20 ngàn mỗi cái hộ chiếu, đóng dấu cái cộp vô; còn ai không có hộ chiếu thì cấp cho cái giấy thông hành. Theo sự giải thích của ông thì sử dụng giấy thông hành là vào cửa khẩu  nào ra cửa khẩu đó. Hai vợ chồng lửng thửng xuống bến phà, bước xuống lòng chiếc phà bự khủng hoảng rồi mới nghe kêu éo éo sau lưng. Tưởng anh chiến sĩ biên phòng đòi kiểm tra hộ chiếu, hóa ra anh đòi 1 ngàn tiền phà. Trên phà đếm được mới có 7 người thì rời bến. Cái sông Bình Di tháng đó nhỏ chút xíu, phà vừa quay đầu là đã tới bờ bên kia. Vậy mới nói vượt biên kiểu này thì người biết bơi vượt qua vượt lại mỗi ngày ba chục lần còn kịp, vì ngoài phà chính thức (đại diện cho cửa khẩu) thì còn lu xà bu ghe thuyền nhỏ nhỏ bơi tới bơi lui, con nít nhảy xuống sông bơi qua bơi lại cười hí hí.

Tới đây thế nào cũng có người nói mình xạo, cửa khẩu gì mà qua như đi chợ vậy. Nói thiệt tình là vợ chồng tui  biết dễ như vậy không hơi đâu mà chìa hộ chiếu ra trình làm chi cho tốn 20 ngàn. Để lát kể tiếp cho nghe, bây giờ tả con sông này chút xíu. Nói rồi, hai bên bờ Việt – Cam dân nghèo chết mụ nội, bên kia thả bộ một vòng thấy vậy, qua bên này lên bờ thả tiếp một vòng cũng thấy y hệt luôn.




 

Vậy mà 2 cái casino bự tổ chảng sáng lấp lánh từ xa réo rắc gọi mời. Nói thiệt, chỉ có dân Việt chỗ khác mới tới đây chơi, chớ bà con chánh gốc ở đây kiếm miếng ăn còn khó lấy đâu ra bài bạc. Nên tôi mới tin câu nói ở trên: Casino thực chất là để đánh dấu lãnh thổ Cam, mặc dù ít nhiều cũng có đọc 1 số bài báo nói về tình hình người Việt qua biên giới đánh bạc.

Khi đi thực tế, tôi thấy không cần phải giả dạng gì hết cũng dễ dàng qua biên giới. Mà cũng chỉ cần bước lên đất Cam là nhân viên của casino cũng đã kịp tới để mời mọc vào chớ không như một vài anh phóng viên nào đó rất khó khăn như đã viết. Nhưng khi tôi từ chối lời mời gọi rất nồng nhiệt (xe đến đây đón ngay) và bảo rằng mình chỉ cần đến tham quan dân cư vùng này thì người nhân viên cũng vui vẻ chào đi, không thấy có thái độ gì khó chịu. Tôi đi rảo hết 2 bên bờ sông, nhận thấy dân cư vùng này nghèo không thua gì dân cư vùng bên mình, cũng nhà lá trống trước trống sau, con nít đen thui bụng ỏng đít beo nhảy cái tủm xuống sông nhăn răng cười trắng xóa. Nó trái ngược lại với cảnh quan lộng lẫy dẫn vào casino. Chỉ tiếc là người ta không cho chụp ảnh ở cái nơi hoành tráng giết người đó.
 
Leo hết một cái dốc là tới đồn biên phòng, đưa hộ chiếu, đóng thêm 50k tiền Việt (không biết những người xài giấy thông hành thì đóng hết bao nhiêu), vợ chồng tôi ra bến xe sát bên, lên chiếc 16 chỗ cũ rích, làm chuyến du lịch bụi đúng nghĩa (mặc dù ông đại úy Việt Nam có biểu bỏ 20 USD ra thuê chiếc 4 chỗ chạy thẳng tới Nông Penh).
Thiệt tình mà nói, tôi rất tự hào khi chọn cách đi bụi bặm này (dù huyện nhà tôi chẳng thích chút nào). Lý do à? Kể nhen. Trên xe tính cả vợ chồng tôi là 11 người, cả Việt lẫn Cam, cả 1 ni cô người Việt nữa.  Khi biết vợ chồng tôi lần đầu tiên qua Cam, không có người quen và không hề biết 1 tiếng Cam nào, cả xe ồ lên thích thú. Lưu ý là dân vùng biên nên đều biết 2 thứ tiếng. Vậy là 9 người họ bắt đầu phổ cập kiến thức cho vợ chồng tôi. Mấy người Việt thì nói về đất nước, phong tục ở Cam; còn hướng dẫn cách xài tiền và nơi, hoàn cảnh trả giá để không bị hớ. Còn người Cam thì bày cho vợ chồng tôi cách phát âm những từ đơn giản. Trên một chuyến xe bụi bặm giá 70 ngàn tiền Việt nam để tới Nông Pênh, tôi đã có được những tình cảm chân thành từ những người bạn mộc mạc quê mùa.
Quên kể chút khi qua cửa khẩu chừng vài cây số, có 1 đồn biên phòng nho nhỏ, ông hải quan Cam đọc đi đọc lại hộ chiếu của vợ chồng tôi. Tôi thấy ổng cũng đọc giấy tờ của mấy người Việt khác, nhưng cái chị ngồi kế bên tôi thì chả có miếng giấy nào, chị xổ một tràng tiếng Cam, rồi ông hải quan đó nói 1 tràng, rồi chị nói 1 tràng, rồi ổng nói 1 tràng, rồi chị ấp úng, rồi chị … móc ra 50k tiền Việt đưa cho ổng. Cả xe cười ồ. Sau này vợ chồng tôi được giải thích là chị nói chị là người Cam, ổng hỏi địa chỉ của chị, chị nói trật lất, vậy là chị phải chi tiền cho ổng. Té ra nạn hối lộ ở đâu cũng có. Anh ngồi sau lưng tôi còn cằn nhằn chị đưa nhiều quá, thiệt tình 30 ngàn được rồi. Tôi ngẩm nghĩ mới thấy mình trình cái hộ chiếu tốn 70 ngàn (50+20) là hao quá…..
Đoạn đường từ Chraythom tới Nông Pênh không xa lắm, hơn 70 km đủ để câu chuyện trên xe của chúng tôi ngày một thân mật. Những người dân quê hiền lành dễ mến nói cho chúng tôi biết về vùng đất hẻo lánh này, con đường nằm trên QL 21, đi qua những làng quê nho nhỏ, có đàn bò trắng ốm yếu gặp bụi cỏ khô. “Y hệt quê nhà mình anh há”. Đó là câu tắc lưỡi nhiều lần của tôi. Vẫn là những hình ảnh quen thuộc: Đống rơm, nhà sàn, cây trái, bụi đất và người dân hiền lành nghèo khó. Điều duy nhất khác với làng quê Việt Nam là tất cả mọi ngôi chùa ở đây đều được sơn son thiếp vàng, ngạo nghễ nổi bật lên trong bầu trời xanh biếc. Cho dù xung quanh đó chỉ là những túp lều tạm bợ, hay những ngôi nhà củ kỹ mốc meo nghèo nàn.
Tới Krong Ta Khmau, cách Nông Pênh 11 km, những người bạn trên xe sau khi hăng hái tình nguyện làm hướng dẫn viên đã làm thêm một việc cho tôi nhớ mãi. Họ điều đình với anh lái xe người Cam, chở vợ chồng  tôi vào thủ đô Nông Pênh trước rồi mới quay lại thả họ xuống bến xe phía ngoại thành. Đến khu Darling (tên 1 quán cà phê lớn) là khu có nhiều người Việt, tài xế cho tôi xuống đó, mấy người Việt trên xe còn tận tình bước xuống chỉ cho tôi nơi để liên hệ cho người Việt, người khác  gởi gấm chúng tôi cho mấy quán ăn người Việt xung quanh, rồi họ mới lên xe ra bến. Nơi đất khách quê người mà gặp những người đôn hậu như vậy, thiệt lòng tôi cảm động quá chừng.
Sau khi tìm được một nhà khách ở đường 111 – xin nói rõ là đường phố ở Nông Pênh hầu hết đều mang số, cậu lễ tân có tiếng Anh rất tốt sau khi nói giá, theo nguyên tắc chung đã hỏi giấy tờ. Tôi giả bộ kg có  giấy tờ gì nhưng cũng chẳng sao hết, chỉ cần 1 hộ chiếu của chồng tôi thôi (thấy chưa, đã nói là vượt biên thoải mái mà, có ai thèm hỏi cái gì đâu, mà có hỏi thì bỏ ra 10 riel là cùng). Buổi trưa sau khi ăn một dĩa bánh cuốn rất Việt Nam ở một quán ăn có ông chủ người Việt, giá 4 riel, ngang với 20 ngàn tiền Việt; vợ chồng tôi bắt đầu lang thang đường phố Nông Pênh.
Là thủ đô nên Nông Pênh rất nhộn nhịp, là nói vậy thôi chớ thiệt tình mật độ xe cộ chắc chưa được một phần ba Sài Gòn. Rất hiếm thấy đèn đường  hay Cảnh sát giao thông, nhưng Công an thì chạy tới chạy lui liên tục. Một điều mà theo tôi đánh giá là dân Cam hơn dân Việt, bởi vì người ta chạy xe trong thành phố (và cả trên đường quê) rất nhường nhịn nhau chớ không hăm hở lấn áp như ở bên ta. Một cái hay tiếp theo là có rất nhiều lề đường được trưng dụng làm chỗ đậu xe, vì bên đó chuyện buôn bán không tràn lan ra vỉa hè. Người ta kẻ những vạch xiên xiên trên lề đường, và ở mỗi park như vậy đều có người hướng dẫn xe ra vô (có thu phí hay không thì tôi chịu thua).
Tụi tôi vô một ngôi chùa lớn trang trí lộng lẫy. Ở Cam mọi ngôi chùa đều có chung một bài là sơn son thiếp vàng sáng lóe. Không biết lễ hội gì mà nhiều người Cam ăn mặc rất đẹp tới dự, chúng tôi tháp tùng theo một đoàn người chắp tay đi vòng vòng quanh chùa. Thấy có nhiều người mang mặt nạ nhảy múa, trong đó có 1 cái mặt nạ… Tôn Ngộ Không. Nhiều du khách nước ngoài cũng tò mò đi theo đoàn như vợ chồng tôi, có điều đi tới đi lui vòng vòng một hồi không thấy chấm dứt nên du khách từ từ lặn hết. Tất nhiên chúng tôi cũng thế.
Gọi 1 chuyến xe tuk tuk, loại xe phổ thông ở Nông Pênh, chúng tôi đi tới cung điện Hoàng gia. Lúc này vua Shihanuk mới chết không lâu (buổi sáng đi tới Ta Khmau đã thấy ảnh của ông khắp nơi), nhưng xác còn quàng lại cung điện để chờ đại diện các nước đến viếng, do vậy mà cung điện không mở cửa cho khách tham quan, nhưng có 2 cái tivi to khủng bố chiếu cảnh trực tiếp người đến viếng vua. 

Chiều hôm đó thời tiết không quá nóng, nhưng cảm giác bức bối dù đang đứng bên giòng Ton le Sáp. Tụi tôi băng qua phía bên kia đường, nơi có rất nhiều công an xung quanh cái đài gì cao cao. Chả hiểu sao người ta toàn đứng phía dưới. Tôi lại ngẫu hứng chắp tay chào mấy anh công an cách rất lịch sự, nhe răng cười cầu tài một phát rồi … đủng đỉnh leo lên. Chưa kịp thấy gì thì nghe tiếng chạy rầm rập và còi hú um sùm, giật mình tưởng đâu gây ra họa, hóa ra thiên hạ đang ùn ùn bắt cướp. Do đứng trên cao tôi nhìn thấy một quang cảnh rất đẹp, cả đoàn người đen nghịt đuổi theo 2 thằng cướp, mấy thằng này chắc chỉ thấy người đuổi theo thôi cũng mất vía nên chỉ vài phút sau đã bị dẫn về đồn Công an. Lại một điểm nữa thấy dân Cam hơn dân Việt. Ở bên mình thì chín mươi phần trăm là kệ cha tụi bay muốn làm chi làm
Buổi tối sau khi đánh sạch tô hủ tíu giá 5 riel ở khu phố Tàu gần đó, vợ chồng tôi bắt xe tuk tuk chạy quanh quanh chơi. 15 USD cho chuyến đi 2 người này tính ra hơi bị mắc, vì chỉ đi vòng vòng mấy chỗ quen quen thôi. Ra tới bờ sông thấy nóng quá nên kêu xe dừng lại nghỉ. Anh lái xe tuk tuk biết tiếng Việt dụ tụi tôi ngồi đó chơi cho anh tranh thủ kiếm khách mấy đoạn ngắn. Ok. Hẹn nhau 1h nữa trở lại. Hai vợ chồng thả bộ dọc bờ sông, nhìn những đám trẻ múa may quay cuồng theo điệu nhạc Gangnam trên vỉa hè. Một phát hiện là ở đây có rất nhiều gái điếm, rất trẻ và chào hàng ngay trước đám đông. Lại còn có những ông  Tây trả giá và sờ soạng thử hàng lập tức. Chắc Cam gần Thái nên mấy bác này sợ trúng quả lừa.
1h sau, anh tuk tuk cười toe toét sau khi quay lại, anh chở chúng tôi qua nhiều Casino to đẹp lộng lẫy với lời khuyên rất chí tình: Ăn một thua chín. Thật ra anh có nói hay không thì với cái túi tiền lép kẹp, vợ chồng tôi cũng chỉ biết kính nhi viễn chi chớ làm gì dám mơ tưởng tới chuyện bước vô. Chúng tôi còn đi vòng vòng quanh chợ Trung tâm, vì chủ đích là không mua gì nên chỉ dạo chơi là chính.
Sáng hôm sau chúng tôi gọi xe tới Wat Phnom, tức là chùa Tháp. Xin lưu ý là lái xe tuk tuk và người chụp ảnh ở Cam phần đông dùng tiếng Anh rất đơn sơ. Do vậy khuyên các bạn chỉ nên sử dụng động từ và danh từ cho dễ … giao dịch. Nếu như bạn không nhớ nổi cái tên Wat Phnom, bạn hãy nói tiếng Anh ngắn gọn là Chùa núi, chớ đừng cố gắng nói nhiều, vì càng nói nhiều, giải thích nhiều thì … chẳng hiểu gì cả. Tôi nói thí dụ muốn về khách sạn tôi chỉ cần nói one one one là họ biết tôi cần về đường 111. Đơn giản vậy thôi.


Wat Phnom là ngôi chùa cổ trên 600 năm, nổi tiếng từ lâu. Nhưng thật ra Wat Phnom chỉ rộng về tổng thể chứ ngôi chùa  chính lại không lớn lắm. Có điều phải lên nhiều bậc thang, lên nhiều tầng để tới đó. Du khách đến đây đông, chen chúc nhau, chụp ảnh trong một không gian hạn hẹp, bù lại được ngắm những bức phù điêu rất sống động trong chùa.



 

 
    





  
Rời chùa Tháp chúng tôi đi thăm chùa Bạc (còn gọi là chùa Vàng – chùa ngọc lục bảo), nơi mà nghe đồn chân du khách được dẫm lên những phiến bạc lớn (5000 phiến), ngoài ra còn có các pho tượng bằng vàng, bằng đá quý và là nơi cất các bảo vật của Hoàng gia hơn là nơi thờ phụng. Đó cũng là một lý do để giải thích về việc cấm chụp ảnh bên trong.
Vì chùa là một phần của Hoàng cung nên vẫn còn để tang nhà vua, chưa mở cửa cho du khách vào. Chúng tôi theo đoàn người đứng bên ngoài ngắm nghía công trình đồ sộ của dân Cam. Và điều hấp dẫn tôi nhất chính là ngàn ngàn hằng vạn con bồ câu bay rợp trời phía trước hoàng cung. Khi muốn chụp ảnh với bồ câu, người ta mua 1 gói bắp rải xuống, đường.
   
   





    Trưa hôm đó chúng tôi phải quay về vì chồng tôi nhận được điện thoại. Thuê 1 chiếc xe du lịch tay lái nghịch – có anh tài xế chỉ biết nói oke, chúng tôi về bằng cửa khẩu Tịnh Biên. Ở cửa khẩu này qua lại nhộn nhịp, hàng hóa lưu thông hai chiều rất nhiều. Tôi đóng thêm 20 ngàn mỗi người cho anh Công an đóng dấu, sau đó đi qua một dàn Công an kiểm soát, lại đi tiếp tới 1 đoạn đường ngăn ngắn, băng qua một cái cầu nhỏ xíu mà sau đó mới biết là cầu biên giới. Qua bên kia là đất mình, nhưng vẫn phải đi bộ mấy trăm mét mới tới cửa hàng miễn thuế.
Trời chiều mát mẻ, đường bộ rộng thênh thang (vì có ai đi bộ đâu), hai vợ chồng vừa đi vừa nghêu ngao hát Bên cầu biên giới. Thế là chấm dứt cuộc đi bụi Campuchia lần thứ nhất, do ngẫu hứng nên đành chờ tiếp lần sau: ĐI BỤI ĐẾN ANGKOR WAT.
                                                                                            
                                                                                         Anchu
     


MỘT SỐ TIẾNG CAMPUCHIA THÔNG DỤNG:

Số đếm
1: Muôi
2: Pi
3: Bây
4: Buôn
5: Po-răm
6: Po-răm muôi
7: Po-răm pi
8: Po-răm bây
9: Po-răm buôn
10: Đốp
20: Muôi phây
30: Sam sấp
40: Se sấp
50: Ha sấp
60: Hốc sấp
70: Chet sấp
80: Pết sấp
90: Cau sấp
100: Muôi rôi
1000: Muôi Pô-on
10000: Muôi mơn
1000000: Muôi liên
Từ 11, 21, 32 thì ghép tiếng chỉ hàng chục với tiếng chỉ hang đơn vị. Từ 111, 222, 333 thì ghép tiếng chỉ số hàng trăm với tiếng chỉ số hang chục và hàng đơn vị.

Giao tiếp thông thường
Tôi: Kho-nhum
Anh, chị: Boong (gọi người khác cứ gọi Boong cho lẹ như từ you trong tiếng Anh)
Xin chào: Xua sơ đây
Cảm ơn: Okun
Xin lỗi: Xôm Tốs
Tạm biệt: xôm lia
Không: Tê
Có: Miên
Anh yêu em: Boong srong lanh on
Chén, bát: Chan

Ăn uống
Dĩa: chan tiếp
Muỗng, thìa: Slap pô-ria
Đũa: Chhong kơ
Dao: Căm bất
Ly: Keo
Cơm: Bai
Bánh: Num
Ngon: Chho-nganh
Đói: Khô-liên
Ăn: Si
Tính tiền: Cớt lui
Xin thêm cơm: Sum bai thêm
Xin thêm trà đá: Sum tức tee thêm
Xin thêm đá: Sum tức có thêm

Khách sạn:
Khách sạn: Son tha kia
Nhà trọ: Te som nak
Phòng: Bòn túp
Chìa khóa: Sô
Giường: Kô rêe
Gối: Kho-nơi
Mền: Phui
Điện thoại: Tu ro sap
Ngủ: Đếk
Tôi muốn thuê 1 phòng: Kho-nhum chơng chuôi bon túp muôi
Tôi muốn dọn phòng: Kho-nhum chon oi rip bon túp
Tôi muốn trả phòng: Kho-nhum som bon túp

Đi lại

Đi đâu?: Tâu na
Gần: Chít
Xa: Chho-ngai
Bao nhiêu: Pon-man
Bến xe: Chom-nót lan
Đi thẳng: Phlu chiết
Quẹo phải: Bos sadam
Quẹo trái: Bos sveng
Xe đạp: kon
Xe ba bánh: Tuk tuk
Xe mô tô: Moto
Xe đò: Lan krong

Mua bán
Tôi muốn mua cái này: Kho-nhum chơn tin muôi nis
Cái này giá bao nhiêu: À nis thlay pon man?
Có bớt giá không: Chot thlay os

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

  1. 'Bệnh phong bì' ở Việt Nam trên báo Anh

    [h=1]'Bệnh phong bì' ở Việt Nam trên báo Anh[/h][h=2]Cùng với giấy tờ tùy thân và đồ đạc cá nhân, phong bì nay trở thành vật không thể thiếu của mỗi người Việt Nam khi tới bệnh viện, một bài báo của BBC bình luận.[/h
    Bệnh nhân nằm ghép hai người một giường, tình trạng phổ biến ở các bệnh viện ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Hà

    "Tất cả những bệnh nhân khác đều nói với tôi rằng, ai cũng phải dùng tiền để cảm ơn các bác sĩ", một phụ nữ 33 tuổi, đến từ vùng ngoại ô phía nam Hà Nội, nói sau khi dúi một phong bì chứa 500.000 đồng, số tiền cao gấp đôi thu nhập mỗi tháng của cô, cho nhân viên y tế tại một bệnh viện cấp thành phố.
    Trước đó, người phụ nữ này đã phải chi tới hai phong bì, mỗi chiếc chứa 50.000 đồng, để con trai cô được các bác sĩ tại bệnh viện tuyến huyện chuyển lên cơ sở y tế cấp cao hơn.
    Không ai nói ra, nhưng cô, cùng rất nhiều người Việt Nam khác tin rằng, việc đưa phong bì cho các y bác sĩ sẽ giúp người nhà của họ được ưu ái và chăm sóc cẩn thận hơn.
    Dù phải chi một khoản không nhỏ cho ca mổ mắt tại bệnh viện, bà Phin, người chỉ có thu nhập khoảng 3 triệu đồng/tháng, vẫn quyết định gửi thêm một phong bì chứa 200.000 đồng cho bác sĩ.
    "Tôi chỉ cố được đến thế", bà nói về số tiền được đặt trong chiếc phong bì, vốn được sinh ra để chứa những lá thư và bưu thiếp.
    Bà Luyến, một giáo viên đã nghỉ hưu, cho rằng phong bì cảm ơn là nguyên tắc bất di bất dịch.
    "Không phải bác sĩ nào cũng yêu cầu phong bì, nhưng đó là thứ không thể thiếu khi tới bệnh viện. Đó là văn hóa của chúng tôi", bà Luyến, người đang sống tại một thị trấn nhỏ cách Hà Nội 35 km, nói.
    Viện phí cho người dân Việt Nam vẫn thường được chính phủ và cách doanh nghiệp hỗ trợ thông qua hệ thống bảo hiểm y tế, nhưng do số lượng lớn bệnh nhân cùng tình trạng quá tải ở các bệnh viện công, trong khi mức lương của hầu hết các nhân viên y tế lại không đủ sống, khiến "văn hóa phong bì" ngày càng trở nên phổ biến.
    Theo một nghiên cứu đáng tin cậy, số lượng người nhận phong bì tại các cơ sở y tế ở Việt Nam đã tăng gấp đôi trong sau ba năm, từ 13% vào năm 2007 lên tới 29% trong năm 2010.
    Một cuộc khảo sát được Ngân hàng Quốc tế và Thanh tra Chính phủ thực hiện hồi năm ngoái cũng cho thấy, 76% những người dùng phong bì để cảm ơn các y bác sĩ đều hoàn toàn tự nguyện, trong khi chỉ có 21% làm việc đó vì bị yêu cầu.
    Trong một nỗ lực để ngăn chặn nạn tham nhũng, 5 bệnh viện lớn tại Hà Nội hồi năm 2011 đã quyết định triển khai một chiến dịch chỉnh đốn đạo đức và thái độ làm việc của các nhân viên y tế, trong đó bao gồm chính sách "Nói không với phong bì".
    Thông báo nghiêm cấm y bác sĩ nhận, người nhà đưa phong bì ở Bệnh viện K, Hà Nội. Ảnh: Nam Phương

    Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo Phát triển Cộng đồng Việt Nam (RTCCD) cũng đang tiến hành một cuộc vận động với mục tiêu tương tự, nhằm thay đổi nhận thức của người dân và các y bác sĩ về những khoản chi không chính thức, hay còn gọi là phong bì. Thông qua chương trình này, giới chức Việt Nam muốn nâng cao hiểu biết của bệnh nhân về quyền lợi của họ, cũng như trách nhiệm của những người đang làm việc trong ngành y.
    Ông Nguyễn Hữu Ngọc, một học giả có tiếng tại Hà Nội, cho rằng nguồn gốc của vấn đề nằm ở truyền thống quà cáp, "có đi có lại", vốn bị ảnh hưởng từ Nho giáo Trung Quốc.
    "Ở xã hội Việt Nam cũng như tại Trung Quốc, những món quà thường xuất phát từ lòng biết ơn", học giả này nói.
    "Trước đây, việc thể hiện lòng biết ơn thường mang giá trị tinh thần nhiều hơn là vật chất. Nhưng qua thời gian, nó dần thiên về những giá trị vật chất. Và hiện tại, trong nền kinh tế thị trường, nó giống như một sự giao dịch.
    Người ta thường sử dụng khái niệm "văn hóa" để biện minh cho những khoản chi không chính thức, nhưng văn hóa cũng có lúc phải thay đổi, theo ông Soren Davidsen, một chuyên gia quản trị cấp cao của Ngân hàng Thế giới tại Hà Nội.
    "Chúng ta đều hiểu rằng việc tặng quà là một phần quan trọng của văn hóa. Nhưng chúng ta cũng biết rằng, văn hóa không phải thứ đứng yên, mà nó luôn chuyển động. Ở một số nước Á Đông, như Singapore, Hàn Quốc hay Nhật Bản, còn từng tồn tại cả văn hóa tham nhũng. Tuy nhiên, chính phủ các quốc gia này đã tìm ra cách để hạn chế và kiểm soát nó."
    "Chúng ta, bằng sự hợp tác của người dân, doanh nghiệp và chính phủ, hoàn toàn có thể thay đổi thứ văn hóa này", ông Davidsen nói.
    'Tiền và quyền'
    Với nhiều người, khoảng cách giữa những món quà và sự hối lộ dường như đã bị xóa nhòa, bà Trần Thu Hà, phó giám đốc RTCCD, cho biết và nói thêm rằng đây chính là lý do để họ biện minh cho việc "chấp nhận phong bì".
    Nhưng với những người đang lên kế hoạch ngăn chặn lối suy nghĩ đó, không khó để phân biệt rõ ràng hai khái niệm này.
    "Một món quà có thể được tặng ở nơi công cộng hay bất cứ đâu, và người ta cần thời gian để trò chuyện và nói lời cảm ơn. Trong khi đó, việc hối lộ thường diễn ra rất nhanh, và cả người cho lẫn kẻ nhận đều lo lắng bị người khác bắt gặp", bà Ha nói.
    Tuy nhiên, không dễ để thay đổi những thứ đã trở thành thói quen, ông Ngô Mạnh Hùng, Phó cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng, thừa nhận.
    Ông Hùng cho biết, đã có không ít đề xuất được đưa ra, liên quan tới việc làm thế nào để ngăn chặn nạn phong bì trong ngành y tế, và một trong những biện pháp đầu tiên được tính tới là tăng lương cho các y bác sĩ.
    Nhưng theo Phó giáo sư Tạ Văn Bình, giám đốc Viện Đái tháo đường và Rối loạn chuyển hóa Quốc gia, thì chỉ tăng lương là không đủ. Ông tin rằng chính phủ Việt Nam phải có những quy định rõ ràng và các hình phạt cứng rắn nếu thực sự muốn chặn đứng nạn phong bì và hối lộ trong bệnh viện.
    Ngoài ra, cũng phải giúp người dân hiểu rằng họ không cần dùng đến phong bì khi tới bệnh viện, bởi làm thế chính là tiếp tay cho các hoạt động tham nhũng.
    Ông Nguyễn Hữu Ngọc thậm chí còn cho rằng, nên ban hành lệnh cấm các bệnh nhân sử dụng phong bì. Tuy nhiên, tình trạng này sẽ không thể giải quyết nếu chỉ có sự can thiệp từ một phía, thay vì sự phối hợp của cả bệnh nhân, các y bác sĩ và chính phủ.
    "Đây là một nhiệm vụ không dễ dàng, bởi tham nhũng liên quan đến tiền, đến con người và đến quyền lực", Davidsen nói. "Đối với tiến trình phòng chống tham nhũng thì đây là một thách thức không nhỏ. Đây không phải việc có thể diễn ra nhanh chóng sau một đêm".
    Quỳnh Hoa (theo BBC





Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

NGƯỜI AN - NAM ĂN ỈA



Xa





Mấy trang trước, em thấy các cụ bình luận về việc đặt biển, viết chữ đề nghị mình có tự trọng khi ăn em đã thấy nhục rồi, nhưng....thật ra cái đó cũng chưa nhục lắm vì dù gì thì lẫn trong đám ăn buffet thì mình cứ tránh bọn...phàm ăn người Việt Nam ra, coi như mình không phải người Việt thì cũng được. Nhưng có vài trường hợp không tránh mặt được vào đâu, đấy là những bữa ăn, bữa tiệc, và các tiệc chiêu đãi cấp nhà nước (State Banquet) thì còn....nhục nữa vì lúc đó, các cụ chẳng có cơ hội nào để phủ nhận (hoặc giả vờ) mình không phải người Việt Nam. 

Em xin kể ra đây vài vụ để các cụ thấy đôi khi, từ NHỤC đôi khi nó chưa đủ, mà nó phải gọi là QUỐC NHỤC

Hôm ấy, bên ta kéo nhau một đoàn gồm 38 người dự một bữa tiệc chiêu đãi cấp quốc gia. Sau khi cửa cung điện mở, về nguyên tắc ngoại giao "trưởng đoàn" ta sẽ đi cùng trưởng đoàn bạn và các "nguyên lão" ta sẽ đi cùng các "nguyên lão" bạn đi sánh bước vào. Nhưng KHÔNG, nhìn thấy trưởng đoàn ta lững thững bước vào thế là quần thần...túa mẹ nó vào làm các bạn chỉ biết lắc đầu kéo nhau vào sau. Có một số cụ còn quên không để lại ly rượu lại bàn cocktail đứng mà mang luôn tận cả vào bàn ăn sau đấy ý ới gọi phục vụ mang ly rượu dở ra vì....không tiện đặt ly đang uống dở trên bàn tiệc mới tinh

Một thói quen nữa là....dùng khăn ăn lau mặt thường trước bữa ăn, phục vụ họ có mang một khăn ấm hoặc khăn lạnh để vào chiếc đĩa bạc cạnh mỗi vị trí. Thường những khăn này dùng để lau tay hoặc chấm miệng nhưng cũng không quá khó để nhìn thấy một cụ thản nhiên rũ ra cái phạch rồi lau khắp mặt không thô bỉ đến độ cởi cà-vạt ra để lau cả cổ, nhưng hình ảnh lấy khăn ăn kì cọ mặt là hình ảnh....em thấy tương đối nhiều và thường xuyên.

Trong bữa ăn, đối với người nước ngoài, họ kị nhất là....san rượu từ ly của nhau và trút thức ăn từ đĩa người này sang đĩa người kia. Đấy là điều tối kị! Nhưng ta thì....vô tư. Em chứng kiến nhiều cảnh "mày uống hộ anh tí, say mẹ nó rồi" hay "miếng da cá này ngon lắm, mày ăn đi anh đang...kiêng" xảy ra không đến nỗi thường xuyên nhưng cũng không phải quá hiếm để...cảm nhận.

Thói quen uống của mình là mỗi lần uống là phải "cụng" hoặc "zô" nhưng ngoại giao, tối kị cứ mỗi lần uống là phải cụng ly nhưng chính mắt em nhìn thấy một cụ ngồi cạnh một đại sứ bắt vị đại sứ cụng ly gần....hai chục lần em ngồi đối diện, nhìn thấy mà chả biết chui mặt xuống đâu. May quá mà cụ chưa cao hứng bắt đại sứ hô "1 2 3 zô" 

Mình không có thói quen ăn dao dĩa và quan trọng nhất là không nhớ bên nào đặt dao bên nào đặt dĩa (nĩa)nên thi thoảng cũng có trường hợp "ta" mượn nhầm dĩa hoặc dao của "bạn". Còn việc hì hụi cắt thịt bò bằng dao cắt bánh mì hay dĩa ăn cá để xiên thịt thì....thường xuyên. Thêm vào đó, việc áp dụng....thói quen cầm đũa khi ăn cũng được...áp dụng triệt để lên dao dĩa. Về nguyên tắc, khi nói chuyện lúc ăn, ta nên bỏ dao và dĩa xuống rồi nói và cái này được dạy và quán triệt rất cẩn thận, nhưng....chả hiểu các cụ cũng rất chóng quên. Việc vừa ăn vừa vung vẩy dĩa và dao nói chuyện cũng xảy ra tương đối thường xuyên. 

Thêm vào đó, việc di chuyển từ bàn này sang bàn khác cũng...tương đối phổ biến trong khi quốc tiệc không cho phép điều này. Dù đã hạn chế được rất nhiều việc cụ này sang bàn cụ kia....chúc rượu trong tiệc chiêu đãi cấp nhà nước, nhưng trong các tiệc chiêu đãi từ cấp doanh nghiệp cho tới cấp tỉnh thì việc....lượn lờ gần như thường xuyên Các bạn chỉ biết lắc đầu còn phe ta thì nói: "sao mày cứ cắm mặt ăn, không sang chào....các cụ" 

Còn vụ cứ nhe cả bộ nhá ra xỉa răng và vừa ăn vừa....tóp tép, còn ăn súp nóng mà húp sồn sột thì...cũng không phải hiếm!

Em chỉ kể vài vụ từ kinh nghiệm bản thân, không có ý chỉ trích ai, chỉ là những câu truyện sưu tầm để chúng ta cùng đóng góp một tay vào cái gọi là VĂN HÓA ĂN của chúng ta và hy vọng một số thế hệ tiếp theo sẽ tích cực hơn chứ nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng chẳng mấy mà phần còn lại của thế giới nghĩ Việt Nam là một dân tộc "tham ăn tục uống" và đi đến đâu cũng chết nhục về miếng ăn!@lèm bèm của một thằng Anamit trên diễn đàn OS.com

***

" Tất cả bọn họ hân hoan ngồi sà xuống nền nhà bày la liệt và lộn xôn các món thơm ngon, một số chồm người qua các đĩa đồ ăn để lấy cho mình gia vị và những thứ cần thết, những người trung niên bắt đầu đào bới trong các đĩa đồ ăn lớn, lôi ra những thứ có lẽ là ngon nhất cho vào chén của những người già hơn, một số người già sau khi nhận được miếng ngon bắt đầu cằn nhằn và lập tức chuyển chúng sang chén của mấy đứa con nít đang ngồi xung quanh. Không khí rất ồn ào, ai cũng nói một điều gì đấy nhưng có vẻ không quan trọng. Noi gương những người đàn ông, đám phụ nữ thì tay lôi ra từ đĩa hay dùng đũa khoắng vào trong các nồi to hơn tìm kiếm một vài thứ mong muốn, khi vớt được một chùm trứng gà còn nhỏ, cả mấy người phụ nữa và đám con nít reo ồ lên, một trong sô họ tiếp tục vớt đồ ăn trong các tô lớn, một số khác tỷ mẩn ngồi xé các chiến lợi phẩm để cung cấp cho lũ nhỏ. Tôi thực sự không biết là bữa ăn đã bắt đầu hay chưa, khi ba người có vẻ lớn tuổi nhất ngồi rung rung chân liên tục và uống những ly rượu đục ngầu, một trong số họ lấy tay bốc một cây rau to, vặt lấy vài lá rồi ném cọng rau còn thừa trở về đĩa. Số trẻ em vừa ăn vừa nói chuyện huyên náo và xô đẩy nhau rất hiếu động. Cứ mỗi lần mấy người đàn ông chọc đũa vào một đĩa xào thơm phức họ lại gào lên với những người xung quanh : Ăn đi , ăn đi. Một phụ nữ đang múc đồ ăn cho chính mình chợt rụt phắt tay lại khi ai đó cũng thò đũa vào tô đồ ăn đó, chị ta có vẻ nhún nhường thái quá và hình như chưa ăn được bao nhiêu dù bữa ăn kéo dài đã gần 1 giờ đồng hồ, thời gian quá dài để bắt dạ dày phải liên tục nhận thêm đồ ăn. Những vị cao niên được trọng vọng thấy rõ trong bữa ăn, họ ăn ít và thường xong đầu tiên. Một cô gái như từ dưới đất chui lên bưng đến một khay nước trà rất nóng kính cẩn mời những ông già, các ông mỗi người ngậm một cây tăm nhỏ xíu trong miệng liên tục cà qua cà lại như cách người ta sơn hàng rào không mỏi mệt, bắt đầu uống trà. một ngụm trà nuốt vào sau đó họ chép miệng liên tục, rồi một ngụm nữa súc ộc ộc trong khi đám đông vẫn miệt mài ăn và thả đồ ăn vào chén của nhau. Chợt một người phụ nữ quát to với đứa nhỏ có lẽ là con, không hiểu chị ta nói gì, nhưng thằng bé ngồi thụt ra khỏi chiếc chiếu, bẽn lẽn cúi mặt. chị ta gầm gừ giật chén cơm trên tay nó, chan súp và lấy thêm các món khác còn lại trên mâm, giúi trở lại vào tay nó, miệng vẫn không thôi gầm gừ.

Sau này có dịp tiếp xúc với những người bạn Việt, tôi biết có một nguyên tắc trong bữa ăn với đám trẻ nít : Lúc đầu họ khuyến khích chúng ăn nhanh ăn nhiều cho mau lớn, sau đó họ nói : Ăn uống phải liên tục quan sát những người xung quanh và điều chỉnh hướng ngồi của mình cho hợp lý, còn thế nào là hợp lý và quan sát những người xung quanh để làm gì thì mỗi bà mẹ dạy con một kiểu. Ai đó sau khi mút đũa chụt chụt bỗng dùng chính đôi đũa đó gắp thả vô trong đĩa tôi một miếng thịt hình thù kỳ dị, tất cả ồ lên : "Ngon Lắm Ngon Lắm". tôi hơi ghê và băn khoăn liệu rằng những thứ mà họ thấy ngon thì tôi có thấy ngon hay không? Bằng sự thận trọng cần thiết, tôi hiểu rằng phải nhường nó cho người lớn tuổi. miếng Ngon đó đi lòng vòng rất lâu trong các đôi đũa ướt nhẫy, cuối cùng nó thuộc về người chủ thực tế của gia đình, một người đàn ông gầy và khắc khổ, vừa nhai nát nó, anh ta vừa rên rỉ trong miệng những lời bình luận thì phải. Không ai nghe và cũng không ai trả lời, mọi người còn túi bụi thu gom các thứ cần thiết để cho vào một miếng " Bánh Đa " vừa được nhúng trong nước cùng với rau sống được vẩy lung tung ướt cả mặt người ngồi bên. Cái chính rút ra được là : Có những thứ sẽ thừa rất nhiều, có những thứ bị thiếu ngay trong chục phút đầu. Tôi cho rằng đây không chỉ là lỗi của đầu bếp, mà còn chính là lỗi của những người ăn, khi họ không chỉ ăn mà lại tự thấy có trách nhiệm thúc ép người khác phải ăn những món mình thấy ngon. Và như tôi đã trải qua khi lấy một miếng ức con Gà : " Đừng ăn Đừng ăn Không ngon Không ngon??? "...tức là ngăn cản người khách ăn một món mà chính họ bày ra đĩa vì nó ...không ngon ???.

Khi bữa ăn kết thúc không ai dám động vào miếng " Chả " cuối cùng nằm lại trên đĩa như kiểu nó bị tẩm thuốc độc, cũng không hiểu vì sao. Ôi ! Một phong cách ăn uống độc đáo" Dù sao tôi thấy bữa ăn của họ tuy căng thẳng, mất trật tự và vất vả quá mức những cũng rất khó quên và rất thân mật với các nguyên tắc vừa mơ hồ vừa nghiêm khắc.@ lèm bèm của một thằng Tây, anh đéo biết tên.

***


Đời mình đuợc ăn lộc nhà vợ vì nhà nó có mấy người họ hàng bên Tây. Từ ngày mình về làm rể, thi thoảng cũng đuợc lọ nước hoa, cái áo phông, đôi giày vải....Đếch biết thế nào nhưng cứ Tây là xịn rồi.

Cơ mà Tây nhà vợ mình đe_ó phải Tây xịn, xịn là phải Tây Ba-di, Lôn-đôn, Niũ-ước hay bét ra cũng đuợc cái Ốt-tờ-rây-li-a. Đằng này Tây Tân đảo ( đảo Nu-me, thuộc địa của của bọn Phớp nhợn ở Thái Bình dương, cách Úc 2000 cây lô mếch. Nơi đây xưa chuyên nhốt tù thuộc địa và nô lệ da đen để khai khoáng )

Theo con vợ mình thuật lại ( chắc đuợc bố mẹ nó truyền khẩu) thì thời đánh Pháp, ông đẻ ra mẹ vợ mình bị bắt đi đày sang đây. Hết chiến tranh trao trả tù binh nhưng ông không về mà tình nguyện ở lại lấy một người bản xứ rồi đẻ ra mẹ vợ mình và các ông bà khác nữa mà mình không biết hết tên.

Đến thời đánh Meõ, đảng ta hô hào Việt kiều hồi hương góp sức với những lời tuyên truyền rất chi là hào sảng về thiên đàng, về hào khí dân tộc và những chói chang mai sau. Mẹ vợ mình hồi ấy còn trẻ, ai cũng bảo về là lăn vào mũi tên hòn đạn nhưng không nghe, cứ đâm bổ về. Theo như suy nghĩ của mình bây giờ thì hành động như vậy là…rất ngu.

Đó là năm 1966.

Bà mẹ vợ về năm đó mới 16 tuổi, tiếng Phớp nói giỏi như tiếng Việt, xây dựng chiến đấu hăng hái lắm. Hết đánh nhau, nhờ có tý trình lùn nên đuợc giao làm công tác ngoaị thương, mậu dịch. Đến nay bà vẫn bảo là bà ngu nên mới về, toàn ảo tưởng, hoang đường cả. May mà không chết đoí.

Đau nhất là mẹ vợ mình tý nữa ế chồng. Ngày đó lấy vợ hay chồng mà có tý lý lịch " bất an " như bà mẹ vợ mình thì khủng khiếp lắm. Đuợc cái may, ông già vợ cưới vạo đuợc phát nên cũng thoát. 

Vợ mình là sản phẩm của một thời đểu giả đó!

Tây vớ vẩn thế mà cũng giàu phết, ba bốn cái siêu thi to như Mắc-cô trên đuờng Đê la thành, ai cũng xe hơi, biệt thự biển. Nghe đâu mấy đứa cháu qua chơi ở nán lại rửa bát cũng đuợc nghìn hai đô một tháng.

Với 400.000 dân, cả thổ điạ, An-nam, da đen... Nu-me theo như mình hóng đuợc, chưa đến độ là thiên đuờng nhưng cuộc sống thì sung sướng lắm. Tây vùng sâu vùng xa, biên giới hải đảo của nó như thế là ác liệt rồi, trông mong cái đé_o.

Dân An-nam ta đa phần chí thú làm ăn và khôn lỏi nên sống cũng dư dả. Chán nhất là đám da đen, chỉ thích đi làm thuê hoặc lang thang ăn trợ cấp xã hội. Đúng là một chủng tộc có mả...nô lệ!

Thằng anh con nhà ông bác của con vợ mình mò về An-nam tìm vợ. Ở bển hắn khí giaù, những 2 cái siêu thị to vật nhưng người ngợm trông chả ra cái đé_o gì. Bé tý!. Nghe hắn bảo bên đó Tây nó to, bọn Đen thì không dám đụng, mình dân An-nam thấp bé nhẹ cân về An-nam lấy vợ là hay nhất. Ở bển cũng có gái An-nam, nhưng tóc vàng, đeo khuyên hết cả. Chơi bời, đú đởn chả thua gì Tây.

Năm thằng anh họ nhà con vợ mình về 2 lần, năm nay là năm thứ 3 của cuộc trường chinh cưới vợ. Hắn 37 nhưng trông trẻ vì người ...choắt. Những năm truớc, yêu cầu của hắn về đối tượng là trẻ, đẹp, có học thức, nói đuợc tiếng Phớp thì càng tốt. Ngu xuẩn nhất trong cái mớ yêu cầu của hắn là dứt khoát phaỉ...còn trinh. Đ.m, có khi hắn hâm thế nên mãi đé_o lấy đuợc ai cũng nên?!

Anh em họ hàng, bạn bè...sấp-pót cho hắn dữ lắm, nhưng với cái yêu cầu quaí đản đó làm mọi người nản và ngãng ra dần.

Năm thứ 2 hắn về, vẫn những yêu cầu đó nhưng hạ thấp 1 chỉ tiêu ( mà lại là chỉ tiêu tối quan trọng ) là đé_o cần còn trinh nhưng vẫn phải đảm bảo trẻ, đẹp, có học thức, nói đuợc tiếng Phớp thì càng tốt.

Mọi người lại bâu vào sấp-pót cho cái yêu cầu tuy có bớt phần quaí đản của hắn nhưng kết quả vưỡn về mo. Hắn nản ra mặt, ngửa cổ lên trời mà lèm bèm: Đ.m, đã thế bố mày ở một mình cho lũ gái chúng mày thèm. Cest lavie!

Ấy thế mà thế chó nào hắn lại mò về lần thứ ba mới taì. Hắn nói không phải tìm vợ nữa mà lo chuyện làm ăn, tìm vài mối hàng để đánh qua đó bán. Thế cũng đuợc!

Ở đất mẹ An-nam gần ba tháng, hắn đi đâu, làm gì không ai biết rồi nhằm đúng ngày rằm đẹp trời hắn mang giấy mời đến thông báo cưới vợ và mời ăn cỗ ở Đai-u. Đ.m, có thế chứ!

Mình sẽ thuật lại chuyện hắn lấy được vợ ở phần sau, nay đi vào phần chính.

Cái bô -rum ( ball room ) ở Đai- u to vaĩ, chứa tới gần năm trăm nhân mạng không còn một chỗ trống. Khứa sang, khứa hèn, trẻ con, bà già đủ cả. Công nghệ tiệc cưới về cơ bản là rất chuyên nghiệp, như lai vờ xô. Bàn to, mâm xoay nhét 12 người. Mình lạc chuồng đến sau nên bị nhét vào ngồi chung một bàn tuyền với những người không mang họ, lạ hoắc. Có lẽ là khách bên đằng gaí.

Ly uống vang to như nửa cái gáo dừa. Mọi người cùng nâng cốc chào mừng cô dâu, chú rể. Mấy đứa ngồi bàn mình, cả đực, cả cái phải bê bằng hai tay, tợp một phát rõ to rồi nhăn mặt: chua như nuớc đái meò!

Cái khăn ăn màu hồng, to bản đẹp là thế mấy em cuốn tròn như giấy đi iả, chùi lấy chùi để chứ ứ trải ra đuì. Một thằng sành điệu còn gấp đôi thành hình tam giác rồi đeo mẹ nó vào cổ, trông như cái yếm, hao hao như cái khăn quàng lộn ngược. Đang chén, thằng sờ pích cơ trông điệu đà như Thị Màu ông ổng: chúng tôi có những phần quà cho quý vị đuợc quấn trong khăn đỏ buộc ở ghế ngồi.

Đ.m, đang yên ổn đánh chén thì ồn ào như chợ vỡ. Một con mụ ở bàn mình ngồi trúng cái ghế có khăn buộc đỏ trúng ngay đuợc một hộp quà rất đẹp. Mụ xóc xóc rồi mở ra, một cái vở hộp điện thoaị Sam sung E730 mới caú. Cả bàn nhao lên: điện thoaị rồi, chia đê!
Đ.m, khối ra đấy, tưởng bở. Chỉ có mỗi lọ dầu gội đầu, xem kỹ đát không khéo còn hết!

Lại đánh chén. 

Trên kia, em Thùy Dung đang ca cẩm bài Triệu đóa hồng. Vẫn điệu đà, diêm dúa như mọi khi. Hát xong, tịnh đé_o có lấy một tiếng vỗ tay, thực khách, thính khách hẵng đang còn bận đớp hít, rỗi tay đé_o đâu mà vỗ.

Một chú đầu trọc, vác vi ô lông làm một bài nhạc Phớp, cũng đé_o thấy ai vỗ tay. Ngẫm thương cho cái đám ca sĩ đi hát đám cưới đến tệ!

Tiệc sắp tàn, người ta bê lên bánh kem tráng miệng có phết sô cô la, ăn ngầy ngậy như tào phớ. Mấy đứa kia tưởng bở xúc lấy xúc để rồi đ.m, bụm mồn nhăn mặt kêu buồn nôn. May không mửa ra bàn!

Nói chung cái sự đánh chén nông dân cực.

Đã thế, nhoáng cái hơn chục cái khăn ăn màu hồng không cánh mà bay trong lúc mình ra ngòai làm cốc trà tráng miệng. Cái bệnh tắt mắt, ăn cắp vặt của đám người kia mình biết tỏng. Mà cũng chả trách họ đuợc, khăn đẹp và tốt thế cơ mà.

Khiếp đảm nhất là cái màn " tổng kết " ra về, đến ùn ùn, về ào aò. Đã thế lại còn tranh thủ bốc bích quy, hạt dưa, hạt bầu đút túi để ăn chắt dần. Mấy anh trung niên lại còn " dồn toa " thuốc lá điếu, đút hết túi trên, túi dưới lại còn găm cả vào mang tai. 

Mấy bà, mấy chị cũng tỏ ra sành điệu với áo dài thêu kim tuyến, quàng khăn len nhưng miệng cứ thè lè cái tăm nhọn hoắt, thi thoảng cứ chẹp chẹp, tặc tặc như thằn lằn bắt mối. Hãi nhất là đám nam thanh, nữ tú cứ dậm rịch, chen nhau lên sân khấu bắt anh chơi ọc- gân đánh baì...vọng cổ làm cho chú rể phải dỗ: thôi, lát hát karaoke, đặt phòng rồi.

Hai vợ chồng mình bị lạc nhau, ra sảnh chờ mãi mới đón đuợc. Về nhà, vợ mình nấu cho bát mì tôm 2 trứng, đớp hết mình ngủ một mạch đến sáng.


@ của anh Phẹt, biên 2006 trên diễn đàn vnn.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

17 khác biệt trong tư duy của người giàu/ngheo
 

Tự tạo ra cuộc đời mình, sẵn sàng đón nhận cơ hội, tham gia cuộc chơi tiền bạc để giành chiến thắng... là những cách nhìn khác biệt so với người nghèo.




Người giàu: Tôi tạo ra cuộc đời tôi.
Người nghèo: Cuộc sống toàn những việc bất ngờ xảy đến với tôi.


Người giàu: Tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.
Người nghèo: Tham gia cuộc chơi tiền bạc chỉ để không bị thua.


Người giàu: Quyết tâm làm giàu.
Người nghèo: Muốn trở nên giàu có.


Người giàu: Suy nghĩ lớn.
Người nghèo: Suy nghĩ nhỏ.

Người giàu: Tập trung vào các cơ hội.
Người nghèo: Tập trung vào những khó khăn.


Người giàu: Ngưỡng mộ người thành công và giàu có khác.
Người nghèo: Bực tức với những ai thành công và giàu có.


Người giàu: Kết giao với người tích cực và thành công.
Người nghèo: Giao du với người tiêu cực hoặc thất bại.


Người giàu: Sẵn sàng tôn vinh bản thân và giá trị của họ.
Người nghèo: Suy nghĩ tiêu cực về bán hàng, quảng bá.


Người giàu: Đứng cao hơn những vấn đề của họ.
Người nghèo: Nhỏ bé hơn những vấn đề của họ.


Người giàu: Rất biết đón nhận.
Người nghèo: Không biết đón nhận.


Người giàu: Chọn được trả công theo kết quả.
Người nghèo: Chọn được trả công theo thời gian.


Người giàu: Suy nghĩ "cả hai".
Người nghèo: Suy nghĩ "hoặc là/ hoặc".


Người giàu: Chú trọng vào tổng tài sản.
Người nghèo: Chú trọng vào thu nhập từ làm việc.


Người giàu: Quản lý tốt tiền của họ.
Người nghèo: Không biết quản lý tốt tiền của họ.


Người giàu: Bắt tiền của họ làm việc chăm chỉ.
Người nghèo: Làm việc chăm chỉ vì tiền của họ.


Người giàu: Hành động bất chấp sợ hãi.
Người nghèo: Để nỗi sợ hãi ngăn cản họ.


Người giàu: Luôn học hỏi và phát triển.
Người nghèo: Nghĩ họ đã biết hết.

Là một phần trong dự án Học làm giàu phát triển từ năm 2011, bộ tranh "17 tư duy thịnh vượng" được chuyển thể từ nội dung cuốn "Bí quyết Tư duy triệu phú" của tác giả T. Harv Eker. Mỗi tâm thức được chuyển thể thành một bức vẽ riêng, thể hiện rõ thái độ, lập trường của hai nhân vật Giàu và Nghèo.