a

Mời các bạn bấm vào cuối trang BÀI ĐĂNG CŨ HƠN để đọc tiếp. Những bài viết về trường Trung học Bán Công Định quán được đặt trong thư mục KÝ ỨC HỌC TRÒ.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Quay về thành phố đá 3 chồng
14:56 21 thg 9 2012Công khai58 Lượt xem 1
    Tôi viết vào đây những kí ức của mình được lưu giữ trong tôi...

    Hôm nay tôi ghi lại một ít để mọi người cùng xem và cùng chia sẻ những kỉ niệm thân thương của xứ đá 3 chồng.

Những ngày đầu tôi đến công tác tại trường Trung học Bán công Định Quán.
    Trường lớp và học sinh tôi chưa thân quen, nhưng đá 3 chồng tôi thương và quý nhất  vì đây là 1 dấu ấn, kì tích lưu giữ của thiên nhiên.

    Hàng ngày sau tiết dạy ở trường, tôi ghé qua quán nước bên cạnh đá 3 chồng, ngồi xem và ngắm nhìn mãi không thấy chán...

    Tôi tự nghĩ... một ngày nào đó, tôi sẽ đeo bám lên đá 3 chồng này để nhìn ngắm, và sờ mó vào đá, áp tai vào đá để nghe tiếng vi vu...và được dịp nhìn toàn cảnh sinh hoạt của dân cư địa phương. Tôi tự nghĩ và có nhiều cảm xúc...

    Tôi có hỏi thăm những người dân sống ở đây, nhiều đời ông bà đã qua. Nhưng chẳng ai biết lí lịch đá 3 chồng Định Quán có từ bao giờ?! Buồn quá!

    Tôi chợt nhớ bản nhạc Lệ Đá " Hỏi đá bao nhiêu tuổi rồi?!" Tôi tự hát lại bài này.
    Đá vẫn đứng im lìm...

    Qua bao tháng năm, bao nhiêu sương gió, bão táp..chiến tranh,bom đạn nổ ỳ xèo... đá vẫn im lặng không nhúc nhích, không lung lay.

    Tôi còn nhớ rõ nhưng ngày đầu giải phóng ĐQ-1975, rất nhiều quả trọng pháo rót vào đây và cả máy bay trên không cũng thi nhau ném bom xuống....

    Nhưng đá 3 chồng không buồn.. không nhúc nhích..không xê dịch...Người dân thì chết rất nhiều!

    Trong những năm công tác tại trường, ngoài đá 3 chồng ra tôi còn thương và còn nhớ đến 2 nhóm học sinh 07 và học sinh La Ngà..Trên đường đến trường học, các em phải vượt qua chướng ngại "Bị đắp mô" Một số hs tạm nghỉ học và một số hs vượt qua bằng cách băng rừng.. Đi học vào lúc chưa đắp mô.

    Nhà tôi cách trường khoảng 15 mét, sáng sớm tôi chưa thức giấc đã nghe nhiều tiếng ồn ào, xôn xao của học sinh trước sân trường vọng lại.Tôi tự nghĩ:"Chà, nhóm học sinh này chăm học quá - Trời chưa sáng đã có mặt ở trường rồi !!"

    Tan học - quá 12h trưa, tôi vẫn còn nghe tiếng xôn xao của học sinh " không chịu về nhà cơm nước còn ở đây quậy phá"- Tôi nghĩ. Tôi dự tính nhặt lấy cái roi ra trường "phết" cho mỗi bạn vài roi...

    Nhưng ý định cho nhóm học sinh ngoan này ăn roi vụt biến mất khi nghe các bạn này kể lể.
-Giờ này còn ở đây quậy hả - tôi la - muốn ăn roi không?

-Cô ơi, tụi em chưa dám về nhà,đường về nhà bị VC đắp mô rồi, tụi em phải chờ lính giải tỏa Mô xong mới về nhà. Em đang đói bụng lắm, nhưng không dám đi về... em học từ mờ mờ sáng.. phải vượt đường rừng đi cô ạ..

    Nghe kể lòng tôi se thắt lại. Nhìn những gương mặt bơ phờ, tôi biết các bạn này đang đói bụng lắm. Ngay lúc đó, tôi gọi tất cả vào nhà ăn cơm.

    Phần cơm gia đình tôi nhường các bạn nhỏ này ăn trước. Gia đình làm bếp ăn sau.

    Và cứ thế, 2 hoặc 3 ngày sau laị bị đắp Mô tiếp, nhưng lần sau này tôi nấu cơm nhiều hơn, tôi cảm thấy thương và cảm động vì ý chí của 2 nhóm học trò này. Ảnh hưởng của chiến tranh, các em phải băng rừng lội sông để đến trường học.
    Vì tương lai, vì sự nghiệp mai sau, các bạn nhỏ của tôi luôn cố gắng vượt qua.

    Sau ngày giải phóng 30-4-1975, hơn 30 năm qua tôi quay về Định Quán thăm trường cũ và học sinh của tôi. kẻ còn lại thì ít, người đi xa thì nhiều!

    Sau đó tôi không quên viếng thăm đá 3 chồng. Đứng bên cạnh đá chồng, tôi khe khẽ nhắc lại bài thơ Non Nước.
Nước non nặng một lời thề
Nước đi ra bể không về cùng Non
Non cao những ngón cùng trông
Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày.
Nhớ lời hẹn nước thề non
Nước đi ra bể lại mưa về nguồn...



    Cựu học sinh thân mến. Chúng ta có đi xa - vì cuộc sống trôi nổi - vì kinh tế đó đây - Nhưng rồi chúng ta cũng quay về thành phố đá thân yêu. Nơi đây có nhiều kí ức đong đầy - nhiều cảm xúc thân thương!
    Có phải thế không?!!
    Cựu học sinh trung học BC- ĐQ của tôi

Thân mến,

CV Chế Nhân Hòa

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Bài của các bạn 115
03:31 25 thg 9 2012Công khai41 Lượt xem 0


Chuyện tình của Khỉ:

Mời các bạn xem tập phim dưới đây, mang tên chuyện tình của Khỉ, còn Khỉ là ai, hồi sau sẽ rõ




Chuyện tình của Khỉ vui hông mấy bạn? Sau khi bạn Khỉ đã tặng hoa ngỏ ý, tặng kẹo lấy lòng, tặng tiền xài chơi, thậm chí tặng cả nhà nữa (Dốc hết tình này ta trả nợ người.     Trả hết trả hết cho người. Trả xong, đời còn tay không) mà bạn gái vẫn không vừa lòng, đàn bà tham thiệt heng?

Sau khi gãi đầu gãi tai, bạn Khỉ đành hy sinh cả vật qúy hiếm nhất cuộc đời là cái quần xì. Vậy mà bạn gái nỡ lòng nào tung một cú song phi tặng bạn ấy. Đau lòng quá..... hihi....

Nhóm bạn 115 có ý kiến, hồi đó đi học tụi mình hiền lắm nên không có chuyện gì to tát để nhớ, các bạn cứ viết đi, tụi mình tham gia bằng cách nhận tên cho mỗi người. À quên, hồi xưa tụi mình do ngôn ngữ bất đồng nên đi học bằng tiếng Việt cũng vất vả lắm.

Tự nhận tên đây:

Trần A Há: Gấu trúc.

Dín Thín Dưỡng: Cọp.

Nhĩn A Nhì: Heo.

Trần Phổ Sáng: Sư tử.

 Nhĩn A Mộc: Chuột.

 Sì A Cẩu: Khỉ

Chuyện của bạn Mộc
01:55 25 thg 8 2012Công khai3 Lượt xem 0
Email của Mộc

Mộc không nhớ gì hết, bộ nhớ ba mươi mấy năm hư hỏng hết rồi.

Chỉ biết hồi nhỏ nghỉ hè thì buồn lắm, chỉ mong tới ngày vô học thôi
Mà đi học rồi thì vui ghê lắm.

Bạn Mộc - tự Chuột

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015


ĐÔI LỜI PHI LỘ

          Thời thơ trẻ, tình cảm, cảm xúc, biểu hiện cũng mới phôi thai, thật đẹp, thật ngây thơ, không toan tính. Những hoài  niệm về nó như kỷ vật vô hình, mà   lo toan, mưu tính của cuộc đời đã gói kỹ, bỏ quên trong kho ký ức.
       Khi gió bão thời gian bóc trần cuộc đời và thân xác, khi mòn mõi với những đấu tranh vật lộn trong  cuộc sống, con người mới chợt thấy trong kho ký ức của mình có những món quà kỷ niệm êm ái, như luồng gió mát quá khứ, xoa dịu những vết bỏng thời gian in dấu, ta cảm thấy hối tiếc vì sao mình lại không mãi giữ được tâm hồn thơ trẻ.
     Tuổi già  tham vọng tan biến, thì đố kỵ, ganh ghét, hận thù  không còn nơi để sinh sôi nảy nở, mảnh dất đời người bây giờ lại trở về nguyên sơ dù nó mang đầy chứng tích, người bây giờ lại yêu, ghét như trẻ thơ.
     
             Hạnh phúc, không ở đâu xa, nhiều khi ngay cạnh bên mình  không biết, cứ mãi đi tìm vô vọng. Thôi, thì thôi, bây giờ còn cảm, còn biết, còn nhận được hạnh phúc, thì vẫn thật là hạnh phúc. Chúc mọi người và tôi chúc cho tôi đã cảm thấy hạnh phúc với những tình cảm quá khứ tươi trẻ và trong sáng, đẹp như những viên ngọc quý được tìm thấy dưới  lớp chôn vùi của cát thời gian.
        Và …….. bây giờ, xin mọi người hãy khai quật……. lớp cát thời gian !    


khi đi qua một chặng đường ,người ta thường nhớ lại những gì dã thấy , đã làm , đã nghe và đã vượt qua .Cuộc đời 1 người, khi gần đích đến không ai không nhớ lại ký ức , để xem mình đã làm gì , được, mất gì, yêu ghét gì trong quá khứ , để tự hào, nuối tiếc và ân hận, để biết mình có sử dụng lãng phí hay không cuộc sống thượng đế đã ban tặng , cha mẹ đã dưỡng nuôi và để chăt lọc những kỷ niệm êm đềm tươi đẹp , tưới mát cho tâm hồn mòn mỏi của mình

MỘT MÙA HÈ



Nhớ hè năm đó khi chuẩn bị thi cuối cấp và phải vĩnh viễn rời xa mái trường thân yêu mà chúng mình đã gắn bó suốt 4 năm trời. Biết bao kỷ niệm vui buồn mà những đứa học sinh như mình có được.

Nhưng có một kỷ niệm của mùa hè năm đó mà mình vẫn nhớ mãi đến ngày hôm nay. Hôm đó là ngày thi chuyển cấp. Nói chung tất cả lớp đều đã chuẩn bị kỹ càng cho kỳ thi này vì đó là kỳ thi cuối cùng của năm cuối cấp 2 mà chúng mình đã cố gắng học tập trong suốt 4 năm qua.

Hôm đó trong phòng thi bất chợt mình phát hiện được một bạn cùng lớp đã mang tài liệu vào để làm. Khi bị mình phát hiện ra bạn đó đã đề nghị để mình và bạn đó cùng làm và chắc chắn sẽ có được một số điểm rất cao. thú thiệt trong lòng mình lúc đó cũng phân vân vô cùng vì thật ra mình cũng chỉ là một học sinh trung bình trong lớp, và dù đã có chuẩn bị cho kỳ ti một cách nghiêm túc và kỹ càng mình cũng không biết rằng có thể vượt qua kỳ thi này một cách suông sẻ hay không.

Các bạn có hiểu rằng trong lòng mình lúc đó phải đấu tranh với việc tốt và xấu giữa 2 thái cực đó là cả một việc làm không đơn giản. Nhưng cuối cùng các bạn có biết mình xử trí ra sao không? Đó là nhớ tới những lời giáo huấn của thầy cô trong những năm qua mà mình cương quyết nói không. Hơn thế nữa mình còn động viên bạn mình rằng hãy cố gắng trung thực làm bài với khả năng của chính mình. vì dù có được điểm cao bao nhiêu thì sau này cũng không thể có được một kết cục tốt đẹp như ý muốn

 Đến đây chắc rằng các bạn đã hiểu được sự việc sau đó như thế nào rồi phải không? Cuối cùng trong kỳ thi đí hai đứa mình tuy không đạt điểm xuất sắc những cũng đủ để cả hai bước vào năm học mới với những cố gắng mà mình đã học tập trong suốt 4 năm qua, và cho tới tận bây giờ 2 đứa mình vẫn là bạn thân thiết của nhau và cứ mỗi lần gặp mặt y rằng chúng mình thường kể cho các bạn cùng lớp nghe về câu chuyện này. Đó cũng là kết quả của thầy cô đã dạy cho chúng mình điều trung thực mà chúng mình đã học được khi còn cắp sách đến trường.

Hôm nay dù đã mấy chục năm trôi qua kể lại chuyện này với mong muốn chia sẻ cùng các bạn và mong rằng trong cuộc sống các bạn cũng như mình sẽ áp dụng được nhiều và rất nhiều những gì đã được thầy cô dạy bảo khi mình còn cắp sách đến trường, nó sẽ còn và vẫn còn hữu ích mãi mãi.

             

   La Ngà tháng 10 năm 2012

Bài của anh Phụ - lớp chị Út lớn
08:50 26 thg 8 2012Công khai12 Lượt xem 0
KỶ NIỆM NGÀY ĐI HỌC


Nhớ lần đầu tiên mới bước vào mái trường Trung học, ngày đó những cậu học sinh vùng quê như mình làm gì có trường để mà học, vì thế mỗi lần đến trường là cả một khoảng đường hàng mấy chục cây số. thế nên mỗi lần đi học đều phải dậy thật sớm để đón xe đến trường, mà ngày đó xe cộ có tiện lợi và nhiều như bây giờ đâu, nên suốt những tháng ngày ấy, đã biết bao lần bọn học sinh vùng quê như mình bị trễ học. nhưng dù vậy chẳng bao giờ bọn mình bỏ học một buổi nào cả.

Và một kỷ niệm mà mình nhớ mãi trong những năm tháng mới bắt đầu vào học ở trường đó là có lần tuy mình đã dậy thật sớm để đón xe đến trường. nhưng thật chẳng may mắn cho mình vì ngày hôm đó đã trễ mà mình chẳng đón được chiếc xe nào. Trong lúc lòng mình rất lo lắng thì bất ngờ có một người đi xe máy dừng lại cho mình đi nhờ mà sau này mình mới biết đó là thầy Hiệu trưởng của trường.

Trên đường đi thầy hỏi thăm mình về sự học tập, về gia đình và rất nhiều chuyện khác. nhưng thú thiệt lúc đó mình cũng chẳng để ý tới những chuyện thầy nói mà chỉ mong sao mau tới trường. Các bạn có biết không xe máy thời đó là một chiếc Mobilet cà tàng chớ nào phải xe máy như bây giờ đâu.

Quãng đường đi thì dài và nhiều đèo dốc, vì thế nhiều lúc thày phải cố gắng ra sức đạp phụ thì xe mới chạy. dù trời còn sớm nhưng mồ hôi cũng làm ướt đẫm áo của thầy. vậy mà mình vẫn chẳng thấy thầy kêu ca một tiếng nào hay tỏ ra bực dọc.

Các bạn có biết không, tuy chỉ là một sự việc đơn giản như vậy, nhưng nó đã giúp ích cho mình học được ở thầy một sự cố gắng và kiên nhẫn. cũng nhờ điều đó mà sau này khi đã trưởng thành mình đã vượt qua được rất nhiều việc khó khăn gặp phải trong cuộc sống, cũng nhờ vào sự cố gắng và kiên nhẫn.

Hôm nay hồi tưởng lại những sự việc trong cuộc đời học sinh ngày xưa, có rất nhiều kỷ niệm và những điều đáng nhớ. kể lại câu chuyện này mình muốn chia sẻ với các bạn một lời nhắn nhủ là trong cuộc đời mình có những việc tuy đơn giản ở người khác nếu mình nhìn vào biết nhận thức và tiếp thu thì đó sẽ là cả một sự hữu ích rất lớn cho mình.

Mong rằng các bạn cũng gặp được những chuyện có ích như mình


La Ngà, tháng 8 năm 2012

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

LỜI CỦA THẦY HIỆU TRƯỞNG
05:25 12 thg 10 2012Công khai27 Lượt xem 1

... Ngày đó, xa lắm rồi, khi tôi còn là một giáo viên trẻ dạy toán ở một trường trung học tỉnh lỵ. Tôi nhớ vào một buổi sáng, đang dạy ở tiết 2 thì phải; tôi được mời lên văn phòng để nhận quyết định bổ nhiệm tôi về làm hiệu trưởng ở một trường trung học quận Định Quán. Thực sự tôi rất lo vì ngày đó giáo viên đang công tác ở tỉnh là một diễm phúc. Không ai muốn mình phải đi về một quận xa xôi như Định Quán mà tôi phải đến. 

Sau một ngày suy tư lo nghĩ, tôi đã đến Tòa Hành chánh tỉnh để xin được ở lại. Hơn 2 giờ nặng nề trôi lặng lẽ qua để chờ kết quả, tôi thất vọng ra về vì không được phép ở lại mà phải khăn gói lên đường về Định Quán.

Tôi nhớ lại cũng rất may, lúc đó tôi gặp được 1 người bạn là anh Nguyễn Phùng Ngọc, một nghị viên hội đồng của quận Định Quán. Qua anh Ngọc tôi mới hình dung được quận Định Quán cách xa tỉnh hơn 70km, nằm trên tuyến đường tới Đà Lạt và ngôi trường Trung học chỉ là trường Bán công vì lúc đó chưa có trường Trung học công lập, với tổng số khoảng 50 - 60 học sinh gồm 3 lớp: lớp 6, lớp 7, lớp 8.

Cho đến khi tôi đến thực tế, nhìn ngôi trường gồm 2 gian nhà ngói xiêu vẹo (của đơn vị cầu đường bỏ lại) và một số học sinh lớn nhỏ thưa thớt mà tôi nhớ rất kỹ là lớp 8 được có 10 học sinh, mà vắng 1 nên sĩ số khi vào lớp là 9 gồm 5 trai, 4 gái.

Chính nhờ anh Ngọc đã chuẩn bị tâm lý cho tôi nên tôi không có gì ngạc nhiên hay chán nãn. Tôi không nhớ chính xác ngày nhưng đó là tháng 3 năm 1970, tôi chính thức về công tác tại trường Trung học Bán công Định Quán. 

... Năm sau về trường mới, đẹp đẽ và khang trang với tất cả đều mới từ bàn học tới bảng đen, các thầy cô từ tỉnh và thành phố về dạy. Đến cuối niên học đó thì những em học sinh tôi gặp đầu tiên nay đã học xong lớp 9 nên đã phải chia tay trường lớp, bạn bè và gia đình để đi xa học. Một bữa tiệc gồm bánh kẹo, nước ngọt với tiếng ca thơ ngây ngọt ngào của các em gái:  Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn .... thực sự đã trở thành một kỷ niệm sâu sắc không tả được làm cho tôi nhớ luôn đến tận bây giờ.

Tôi cũng không thể nhớ hết tên các em cũng như quý thày cô đã cùng tôi giảng dạy gần 5 năm ở trường Trung học Bán công Định Quán mà giờ đây không còn nữa. Hôm nay chỉ còn lại trong ký ức mỗi người, nhưng tôi không thể không nhắc đến những tình nghĩa cao đẹp của các em học sinh đối với trường xưa và thầy cô cũ dù đã gần 40 năm đi qua, đã mất đi hơn một nửa đời người.

Cũng nhân viết về ngôi trường cũ xa xưa với những kỷ niệm vui buồn, tôi xin cầu chúc quý đồng nghiệp được thanh tịnh an lạc lúc tuổi già. Chúc các học sinh cũ đã trưởng thành gặt hái được những thành quả tốt đẹp.

Rất mong một ngày gần nhất cả trường được quy tụ họp mặt để hàn huyên bất tận.



Hiệu trưởng: Phạm Văn Quốc.