a

Mời các bạn bấm vào cuối trang BÀI ĐĂNG CŨ HƠN để đọc tiếp. Những bài viết về trường Trung học Bán Công Định quán được đặt trong thư mục KÝ ỨC HỌC TRÒ.

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Mũi Nai Hà Tiên – Điểm cực Tây của đất nước (P1)

Năm nay, vợ chồng tôi mở tấm bản đồ đồng bằng sông Cửu long, nhìn trước nhìn sau chồng tôi reo lên: Điểm cực Tây đi em. Tất nhiên là tôi đồng ý, vì tôi cũng muốn đến miền đất thơ mộng đó, cũng là bởi ám ảnh bài hát …… nhớ thương vơi đầy nhắn về Hà Tiên , quê hương …….

Sau mấy ngày ghé thăm bà con cho đầy đủ thủ tục đứa con tha hương về quê cha đất tổ, chúng tôi cáo từ, qua phà An Hòa để đến miền đất cực Tây này.
Từ  phà An Hòa, chúng tôi đón xe bus tới ngã ba Lộ Tẻ - nối liền 3 điểm du lịch, 1 đến Long Xuyên – Châu Đốc, 1 về Cần Thơ và 1 đến Rạch Giá, tức Kiên Giang – nơi có Hà Tiên. Ở đây có trạm chờ xe Phương Trang khá khang trang, có thể vào đó nghỉ ngơi ăn uống vệ sinh chuẩn bị cho 1 chuyến đi dài.
Từ ngã ba lộ tẻ, đến Rạch Giá là 60 km, được chia đều cho 2 địa phương Cần Thơ –  Rạch Giá. Đường sá nói chung còn hẹp, 2 xe lớn phải chạy chậm để tránh nhau. Lại thêm tuy mang tiếng là Quốc lộ 80 nhưng ổ gà hơi bị nhiều, xóc lên xóc xuống đau lưng thấu trời.  Nhà cửa dân cư hai bên cũng không sang trọng lắm, nhưng nói nghèo khổ thì không có nhiều. Vào thành phố Rạch Giá, xe chạy một vòng – không phải là để chúng tôi ngắm cảnh mà thực tế là để trả khách và đón khách mới đi Hà Tiên (chúng tôi đón chiếc xe này ở Lộ Tẻ - xe từ Trà Vinh qua chứ không phải xe Phương Trang) , vì chỉ chạy vòng vòng nên chụp được vài ảnh thôi.

Nhưng nói công bằng là Rạch Giá có hẳn 1 sân bay ngon lành, ngoài ra còn có bến tàu cao tốc để đi Phú Quốc và U minh Thượng. Và vị anh hùng của thành phố này chính là Thủ lĩnh nghĩa quân Nguyễn Trung Trực
 





Vì không ghé lại, nên xe chạy ra khỏi thành phố, chạy theo QL 80 để đến Hà Tiên, trên đường đi chạy qua thị trấn Hòn Đất, nơi được nhiều người biết đến qua tiếng tăm của nhân vật chị Sứ.
Thị trấn này rất dài, chạy hoài chạy hoài mà không hết lại chỉ có nhà lụp xụp 2 bên nên tôi chán quá nhắm mắt ngủ. Giật mình dậy, không biết xe chạy tới đâu, tôi reo lên thích thú khi thấy biển quá gần, không có bãi cát như Vũng Tàu, Phan Thiết. Biển ở đây thân thiện như láng giềng, hiền lành quê mùa dân dã nên người ta làm nhà thô sơ trên biển, người ta họp chợ trên biển và cả WC trên biển.
Bắt đầu cửa ngõ vào Hà Tiên là tượng Tổng binh Mạc Cửu xây trên 1 quãng trường rộng, gần bến tàu cao tốc.



Xe chạy qua cầu Tô Châu xinh đẹp là nhìn thấy chợ thị xã,  nhưng hơn nữa là thấy Khách sạn Pháo đài lừng lững trên cao trấn ngay cửa biển Hà Tiên . Sở dĩ gọi tên Pháo đài vì có nhiều lô cốt vững vàng ở đó, oanh oanh liệt liệt gọi là Kim Dự Lan Đào (1 trong 10 cảnh đẹp của Hà Tiên được Mạc Thiên Tích ca ngợi) nghĩa là hòn đảo vàng chắn sóng dữ. Nghe nói giá khách sạn ở đây rất bèo, còn được ngắm hoàng hôn trên biển và gió …. rất gió.

Khi tới bến xe Hà Tiên, taxi chở  đến một du lịch Mũi Nai , nơi tắm biển tốt nhất của thị xã. Từ Mũi Nai chắc bắt nguồn từ hình thể khu vực này cong vòng như 2 đầu sừng con nai hèn chi được ca tụng bằng cái tên Lộc trĩ thôn cư.







 Khu du lịch có 3 cổng, đầu trên có xây 1 khu nhà mát (mà hơi dơ), có đường chạy vòng theo biển. Đầu kia là vài cái resort nhưng đường ra biển không thấy thuận tiện chút nào. Biển ở đây không có tầm cản nên hứng hết hoàng hôn, 6 giờ chiều vẫn nắng chan chan. Bãi biển sậm màu bùn (khỏi cần tắm bùn tốn tiền he he), sóng không lớn lắm đánh dập dìu vào bờ kè. Hải sản tươi, giá chấp nhận, khách sạn cái không đạt yêu cầu thì cận biển, cái đạt tiêu chuẩn thì lội bộ thấy mụ nội luôn. Tóm lại , với người du lịch biển nhiều thì thấy rất chán.
Tối đó tôi ngủ mà ấm ách cái bụng, không phải vì buổi chiều tham ăn mà do nghĩ công mình ngồi xe khách (CLC) cả ngày chỉ tới được cái chỗ chán phèo này sao, kiểu này một đi không trở lại quá. Rồi tự hỏi vậy mà sao có cái bài : Tôi nhớ hoài 1 chiều …. Hà Tiên ơi. Rồi còn ông Mạc Thiên Tích, ông Đông Hồ nữa chi, lãng gian gì mà không không ca tụng Hà Tiên thập cảnh chớ. Sáng ra hùng hổ kêu xe ôm chạy ra chợ Hà Tiên tốn 30k/người (Hôm qua taxi 2 người 90k), ăn sáng xong tính kế đi ngắm cảnh vật Hà Tiên.
Từ chợ Hà Tiên chúng tôi đi xe ôm, phương tiện lợi hại của người Việt … nghèo. Tôi may mắn bắt được ông anh xe ôm đen như cột nhà cháy, quẹt mồ hôi cười hì hà nói mình người Khmer. Nhưng ông anh Khmer này đã nhiều lần chở bạn bè con cháu từ Sài Gòn về đây  du lịch nên công việc này đối với ông quá thông thạo. Đầu tiên là đến ngôi chùa được Chúa Nguyễn sắc tứ Tam Bảo.

Ngôi chùa cổ này được xây dựng năm 1730 và lần sửa lại mới nhất là năm 1930.  Trong chùa Sắc Tứ Tam Bảo, ngoài tượng Phật A Di Đà và đại hồng chung (Tiêu tự thần chung)  có từ cách nay 300 năm, dấu tích xưa cũ còn sót lại chính là một phần bức tường thành của trấn Hà Tiên xưa. Bức tường dày tầm 20cm làm bằng ô dước vẫn còn tồn tại sừng sững với thời gian. Do chùa có bề dày lịch sử lâu đời nên được người dân địa phương kính trọng. Vì vậy, hiện tại đây là địa điểm tổ chức nhiều buổi lễ quan trọng của đạo Phật tại thị xã Hà Tiên.

Rồi tôi được đưa đến ngôi chùa có kiến trúc thật độc đáo, chùa Phật đà còn gọi là chùa lò gạch vì chánh điện được xây theo hình ảnh lò gạch. Ngôi chùa này mới được xây dựng nên ngoài kiến trúc ra không có gì để kể, à quên chụp được 1 chú tiểu thực dễ thương.








Kế tiếp chúng tôi đến chùa Phù Dung, nơi có câu chuyện tình bà bé bà lớn được viết thành vở cải lương Áo cưới trước cổng chùa. Tất nhiên chuyện được chuyển qua chuyển lại nhiều lần từ nữ sĩ Mộng Tuyết qua tới nhà văn Sơn Nam, rồi tiếp theo thi sĩ Kiên Giang thì chắc ăn là phải tam sao thất bổn.

Truyền rằng: Mạc Lịnh Công (Mạc Thiên Tứ) có một bà thứ cơ xinh đẹp và hay chữ. Mạc Lịnh Công, vì mê sắc đẹp, yêu tài thơ, đã từ chỗ sủng ái mà ra thiên ái. Cho nên, khiến bà chính thất Nguyễn phu nhân ghen giận, lập mưu hãm hại bà thứ cơ.
Một hôm, nhân Mạc Lịnh Công đi duyệt binh vắng, ở nhà, Nguyễn phu nhân đem nhốt thứ cơ vào lòng một cái chậu úp, cho ngộp mà chết. Nhưng lúc đó, trời bỗng đổ trận mưa to. Mạc Công cũng vừa về đến, thấy trời đang mưa, ngạc nhiên sao chậu to không ngửa lên hứng nước mà lại để úp. Công bèn truyền lịnh giở chậu ra, thì nàng ái cơ đang thoi thóp sắp đứt hơi, nhưng may mắn hãy còn cứu kịp.
Nàng thứ cơ thoát chết, trở nên chán chường sự thế, xin Mạc Công cho nàng đi tu. Trước sự tình éo le đó, Mạc Công không biết làm sao khác, cũng đành chiều ý, cất một ngôi am tự cho thứ cơ tu hành.
Bên am tự, cho đào ao, trồng hoa sen trắng, để kỷ niệm mối tình xưa.  Ao sen này hiện nay trồng cả sen hồng, còn nghe kể là dù nắng hạn đến cỡ nào vẫn không bao giờ hết nước. Còn ngôi mộ của bà thứ cơ có kiến trúc hơi lạ chút, hình tượng như cái mai rùa, chắc để kỷ niệm chậu nước úp lên bà ngày trước.

Và tiếp theo là Đền thờ họ Mạc, giòng họ có công lao khai phá ra Hà Tiên xinh đẹp. ( Đáng lý ra phải tới chỗ này đầu tiên nhưng anh xe ôm rất chi là Lady first nên bắt khách tham quan thăm bà thứ cơ trước)

Năm 1780 có một di thần nhà Minh không thần phục nhà Thanh, tên  Mạc Cửu, đã dong thuyền cập bến Hà Tiên. Thấy phong cảnh Hà Tiên có núi lạ sông đẹp, trời đất khoáng đạt, bèn thần phục và xin cư trú, được chúa Nguyễn Phúc Chu thuận phong là Tổng binh trần Hà Tiên. Mặc Cửu lấy vợ người Việt, sinh con đặt tên Mặc Thiên Tứ, thường gọi Mạc Thiên Tích. Hà Tiên thời Mạc Cửu đã sầm uất, tàu thuyền đi lại giao lưu buôn bán tấp nập. Năm 1736, khi Mạc Cửu mất, Mạc Thiên Tích nối nghiệp, cũng lấy vợ là người Việt. Hà Tiên thời Mạc Thiên Thích đất đai được khai khẩn, phố xá, chợ búa được mở mang, có thêm bốn huyện Long Xuyên (Cà Mau), Kiên Giang, Trấn Giang (Cần Thơ), Trấn Di (Bạc Liêu, Bãi Xàu). Cùng với sự mở mang đất đai, phong trào văn chương thơ phú, luận đàm kinh sử cũng phát triển.
Xe lại vòng vèo tới Thạch Động, nơi khởi xướng tích tuồng chàng trai  đốn củi khỏe mạnh nghèo nàn cứu công chúa Huỳnh Nga. Đàn kêu tích tịch tình tang, ai đem công chúa lên hang mà về. Thạch động này đứng ngoài cũng không thấy cao lắm, bên trong có nhiều hang động hiểm hóc nhưng đã được con người che lấp bớt bằng cách dựng nên một mái chùa, do vậy muốn kiếm đường lối vào cửa hang cứu công chúa xưa kia chắc đỏ con mắt. Phía sau Thạch động gió mát rười rượi, từ trên nhìn xuống xanh ngát màu lúa của một góc Hà Tiên. Thạch động nếu so thì không hùng vĩ như Ngũ hành sơn Đà Nẵng, thực chất nhỏ, rất nhỏ nhưng có đủ hang trời giếng tiên như ai. Tủm tỉm cười nghĩ tới ông Trời thiệt là quá rảnh, cao hứng hóa ra một hòn non bộ nhìn chơi.









Chàng Thạch Sanh năm nào xuống hang cứu công chúa, chẳng biết có lưu lại bà con anh em gì không chớ người dân xung quanh đây cùng họ Thạch cũng khá nhiều, còn có hành khất và bán vé số nói tiếng Khmer nữa.


Phía ngoài Thạch động là tấm bia ghi lại tội ác 130 mạng người chết thời Pôn Pốt, chiến tranh luôn luôn đứng sau những ranh giới chủ nghĩa bất đồng, và người chết, chắc chắn là lính quèn và thường dân vô tội. Ngoài nơi đây, còn có 1 địa danh gọi là cống sập, cũng là nơi có rất nhiều người chết trong thời điểm đó. Biên giới 2 nước kề sát nhau, băng qua 1 ruộng lúa là tới liền mà.

Thêm 2 cây số nữa là tới núi Đá Dựng, người xưa gọi là Châu Nham lạc lộ, ý nói cò bay về đậu trên hòn núi, núi này nhìn xa rất đẹp.



        Núi có hình thang cân, cao gần 100 m, trông xa như một khối đá vuông vức dựng giữa đồng bằng. Có lẽ vì thế mà có tên là Đá Dựng. Còn Châu Nham có nghĩa là núi ngọc. Sở dĩ được gọi như vậy vì trong núi có loại thạch nhũ sáng lấp lánh, trông như ngọc. Sách Đại Nam nhất thống chí và Nam Kỳ địa dư chí thì chép: Khi Mạc Cửu mới đến khai phá đất Hà Tiên, có bắt gặp tại đây một viên bảo châu vuông một tấc, vô cùng quý giá, nên gọi là Châu Nham.
        Là một tác phẩm kỳ vĩ của thiên nhiên đã ban tặng cho Hà Tiên thêm phần diễm lệ, do đặc trưng cấu tạo, cấu trúc địa chất, cùng với sự xâm thực và tác động của thiên nhiên qua thời gian dài, nên trong lòng núi có rất nhiều hang động. Mỗi hang động mang nét bí ẩn, lạ lùng khác nhau. Hang Dơi có thạch nhũ hình bầu hồ lô. Hang Thần Kim Qui có khối đá xanh, dẹp hình con rùa. Ở động Bồng Lai, không khí trong lành. Vào động Mẹ Sinh Con, bạn sẽ có cảm giác hơi khó thở vì càng đi sâu, hang càng nhỏ dần, tối tăm. Ở động Khổ Qua, bạn sẽ rất thú vị khi ngắm nhìn những thạch nhũ có hình nom như trái khổ qua khổng lồ. Ở động Sám Hối, bạn sẽ thấy một tượng đá to như hình một nhà sư đang cúi nhẹ đầu vào vách đá trầm tư. Có những hang ăn thông với nhau tạo thành những “mê cung” với rất nhiều thạch nhũ muôn vạn hình dáng, đặc trưng của núi đá vôi bị xâm thực.





      Ngoài những hang động kỳ vĩ chứa đựng nhiều bí ẩn, núi Đá Dựng còn có truyền thuyết ly kỳ về câu chuyện Thạch Sanh – Lý Thông, rất nổi tiếng trong dân gian. Hang “Cội Hàng Gia” ở sườn núi Đá Dựng được cho là nơi sinh sống của Thạch Sanh. Ở trước cửa động có nhiều phiến đá ghép mí, chồng khít lại với nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên. Theo truyền thuyết, một buổi sáng xưa kia, từ nơi đây, Thạch Sanh đã giương cung bắn chim đại bàng yêu tinh đang cắp nàng công chúa bay ngang qua núi Đá Dựng. 

       Cửa khẩu Xà Xía cách đó không xa, đây là đoạn cuối của QL 80, cột mốc 313 ở cửa khẩu này và cách đó không xa là cột mốc cuối cùng  Việt nam – Campuchia 314




Tiếp theo tôi được ưu ái chở 1 vòng quanh bờ biển. Thật lạ lùng, biển ở đây, ngay dưới chân, có thể dừng xe thò chân xuống rửa. Biển gần gủi như láng giềng hàng xóm, biển ve vuốt nhẹ nhàng như bàn tay mẹ trên mái tóc con.






Tiếp theo tôi lại đến cảnh đẹp Bình San điệp thúy, bây giờ là khu văn hóa Bình San

Đây cũng là nơi nói về bà cô Năm - tức Mạc Mi cô , vị thần hiển linh của Hà Tiên, theo lời kể của người dân, đã nhiều lần ngăn cản đạn pháo và bước chân cuồng sát. Anh xe ôm  với thái độ hết sức kính cẩn kể cho tôi nghe bà cô Năm đã che chở người dân Hà Tiên như thế nào (tra google đi) và đặc biệt hơn anh đã kể về 1 Bà Cô Năm khác - rất khác với sử sách.





(Theo lời kể) Bà cô Năm vừa sinh ra đã biết nói, đã vậy bà còn báo trước được điềm lành dữ, nói được kẻ sắp qua đời. Có lần cha bà dẫn quân đi đánh trận, bà ôm chân cha ngăn cản nhưng ông vẫn cương quyết ra đi, trận đó ông bị thua suýt mất mạng. Dòng tộc coi bà là yêu quái nên ép cha mẹ bà phải chôn sống bà. Sau khi bà chết, những người lén đến mộ phần bà khấn vái đều được hưởng lộc bội hậu. Mấy trăm năm qua, bà cô  Năm vẫn là vị thần linh hiển hách nhất xứ Hà Tiên này.

Xe chạy đến cầu Tô Châu, lướt qua cửa biển để nhìn lên chiếc cầu thênh thang tô điểm cho 2 hòn núi Đại Tô Châu – Tiểu Tô Châu hùng vĩ hơn, thơ mộng hơn





Dài quá, tạm ngưng, sẽ tiếp ở phần 2.

P/s: Hà Tiên thập vịnh gồm: Kim Dự lan đào (đảo vàng chắn sóng – núi Pháo Đài), Bình San điệp thúy (núi một màu xanh – núi Bình San), Tiêu Tự thần chung (cảnh chuông chùa tịch mịch – chùa Tam Bảo), Giang Thành dạ cổ (trống đêm Giang Thành – lũy Giang Thành), Thạch Động thôn vân (động đá nuốt mây – núi Thạch Động), Châu Nham lạc lộ (cò đậu Châu Nham – núi Đá Dựng), Đông Hồ ấn nguyệt (trăng soi Đông Hồ – đầm Đông Hồ), Nam Phố trừng ba (bãi Nam sóng lặn, tục danh: Bãi Ớt); Lộc Trĩ thôn cư (xóm Mũi Nai), Lư Khê ngư bạc (Rạch Vượt).

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Đà Lạt - Buôn Thu(bài cuối)


Đây là bài cuối cùng về Đà Lạt của AnChu. Xin lỗi mọi người vì mình chỉ đi được Khu DL Thung Lũng vàng (bằng taxi), còn lại đều lấy trên mạng nên không có cách gì hướng dẫn các bạn. Mình nghĩ trong 6 bài viết về Đà Lạt mình đã ghi hầu như đầy đủ các tuyến đường. Riêng bài này mình chốt lại cuối cùng, và sau khi đi hết đường cao tốc (từ ) Đà Lạt - Liên Khương các bạn sẽ thấy trên đường v tay phải là hướng đi Buôn Mê Thuột



 Bắt đầu nhé. Chỗ mình được đi là Khu Du lịch Thung lũng Vàng

Hồ Suối Vàng
Hình ảnh


Rời trung tâm Đà Lạt theo hướng Bắc đi Lạc Dương, đến km 7 Tùng Lâm rẽ trái, du khách còn phải vượt qua đoạn đường dài khoảng 12km gập ghềnh uốn lượn giữa những đồi thông chập chùng trước khi đến được hồ Suối Vàng, nơi mà 100 năm trước đây khi lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất này, ngẩn ngơ trước cảnh sắc thơ mộng kỳ ảo của thiên nhiên còn nguyên vẹn nét hoang sơ, Yersin đã chạy nhảy reo hò như một cậu học trò nhỏ để sau này đề nghị với toàn quyền P. Doumer cho xây dựng khu nghỉ dưỡng nơi đây.

ho suoi vang
 
Hồ Suối Vàng gồm hai hồ là Dankia ở trên và Ankroet ở dưới, được tạo bởi hai đập cùng tên Ankroet chắn dòng sông Đa Dung phát nguyên từ núi Langbian; cạnh đó là một thác nước trắng xóa cũng mang tên Ankroet - thác này đã được toàn quyền Decoux chọn làm nơi xây dựng nhà máy thủy điện đầu tiên của Đà Lạt vào năm 1942.
Hồ Suối Vàng có sức chứa khoảng 20 triệu khối nước, ngoài việc cung cấp nguồn nước trong lành cho thành phố Đà Lạt, còn được dùng để vận hành tổ máy phát điện của nhà máy thủy điện Ankroet với công suất năm đạt 15 triệu kw/h.
Nơi đây còn có nhà máy nước Suối Vàng khá hiện đại do Đan Mạch giúp xây dựng hoàn thành năm 1984 với công suất 18.000m3/giây, với sự kiểm nghiệm thường xuyên của Trung tâm Y tế dự phòng đã xác nhận nước đầu nguồn luôn đạt tiêu chuẩn vệ sinh cần thiết.


hồ suối vàng
 
Dankia - Suối Vàng ngày nay đã được nhìn nhận đúng với giá trị thực của nó. Trong một tương lai không xa nơi đây cùng với khu vực Tuyền Lâm sẽ là một đối trọng của Đà Lạt hiện nay đã bị bê tông hóa tràn lan đến bực bội. Một liên doanh gồm một bên là Tỉnh Lâm Đồng và một bên là Singapore đã có kế hoạch đánh thức nàng sơn nữ Dankia với hàng trăm hạng mục lớn nhỏ sẽ được dựng lên bên hồ, trên hồ và giữa những đồi thông, thảm cỏ mượt mà … chúng ta có quyền hy vọng nơi đây sẽ đem lại sức hấp dẫn quyến rũ cho một vùng đất huyền thoại luôn làm say đắm biết bao khách viễn du


Khu Du Lịch Suối Vàng – Suối Bạc – Thung Lũng Vàng



Đầu xuân 2005 Khu Du Lịch Thung Lũng Vàng (KDL – TLV) của Công Ty Cấp Thoát Nước Lâm Đồng nằm cách TP. Đà Lạt khoảng 20km  về phía Bắc, ngay bên cạnh hồ ĐanKia – nơi mà cách đây  112 năm đã từng làm say đắm Bác Sĩ Yersin – người khai sinh ra TP. Đà Lạt và cũng là nơi đặt nhà máy nước Đan Kia – Suối Vàng chính thức mở cửa đón khách du lịch.


Đường vào KDL – TLV láng nhựa phẳng lì, 2 bên đường là những đồi thông xanh ngút ngàn nối tiếp nhau chạy tít tắp đến tận chân trời. Cạnh đó là những thu lũng xanh mềm, mượt mà không thể tả. Vừa bước qua khỏi cổng, du khách sẽ bắt gặp  một cong thác nhân tạo nước trắng xoá chảy róc rách suốt ngày đêm. Kia là vườn hoa và bon sai với những cây đại thụ quý hiếm thuộc họ lá Kim như: Tùng, thông đỏ, thông năm lá, pơ mu…được cắt tỉa một cách công phu và mỹ thuật. Còn đá thìnhiều vô kể, được xếp đặt một cách hài hoà và đẹp mắt. Nào là hồ nước, khu vui chơi với những cái tên nghe ngồ ngộ: Khu Thái Cực, hồ Lưỡng Nghi…Những cặp uyên ương mới cưới thường thích tời đây để chụp ảnh cưới. Khó có ai nghĩ rằng ở giữa rừng thông bạt ngàn lại có Khu Du Lịch đẹp đến như vậy.



Về tên gọi “Thung Lũng Vàng” thì kỹ sư Trần Đình Lãnh giải thích: Sở dĩ đặt tên là TLV là vì đây là những thung lũng xinh đẹp gắn liền với địa danh “Suối Vàng”  vốn nổi tiếng từ bao đời nay. Việc làm thác nước nhân tạo lả để gợi nhớ về một thời xa xưa ông bà ta đã cực khổ biết bao mới tìm được nguồn nước  mát lành để duy trì sự sống. Qua tên gọi nhằm gởi một thông điệp đến mọi người: Hãy tiết kiệm nước, vì nếu không cho đến một ngày nào đó “một phần tất yếu của cuộc sống” sẽ không còn nữa và không có nước chắc chắn cuộc sống của con người sẽ…không tồn tại. Ý tưởng của nhà thiết kế KDL – HSV là mong muốn cho mọi vật luôn hài hoà, bổ sung cho nhau để sinh tồn và phát triển theo học thuyết Phương Đông: Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinhTứ Tượng giúp cho mọi vật Trường Tồn. Vì vậy mà ta thấy trong KDL – HSV có tênlà Khu Thái Cực, hồ Lưỡng Nghi. Và ngay cả những viên đá lót trên lối đi cũng được xếp theo quẻ “Thiên hả đồng nhân” trong Kinh Dịch với ước muốn biến nơi đây thành chốn gặp gỡ tốt lành của bè bạn bốn phương và nguyên ước cho Đan Kia luôn là vùng đất “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”


Ý tưởng xây dựng KDL – HSV  hình thành từ năm 1999 với ý định ban đầu xây một công viên nhằm giúp thư giãn cho anh em chông nhân nhà máy nước sau những giờ làm việc căng thẳng. Sau đó chính quyền địa phương lại giao cho nhà máy quản lý 174 hecta rừng quanh khu vực. Thế là BGĐ quyết định cho thành lập Khu DL theo quyết định số 409/TTG ngày 27/05/2002 của Thủ Tướng Chính Phủ phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chung của Đà Lạt – Lâm Đồng và vùng phụ cận đến năm 2020, ngày 10/12/2003 Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Lâm Đồng đã có văn bản số 4147/UB: Đồng ý chủ trương lập Khu Du Lịch Sinh Thái của Công Ty Cấp Nước Lâm Đồng tại tiểu khu 112 (Khu vực quanh Nhà Máy Nước Suối Vàng).
Ngày mùng một tết ất Dậu 2005 là ngày KDL – TLV chính thức khai trương đón khách theo quyết định số 287/QĐ-UB ngày 04/02/2008 của chính quyền địa phương. Người phụ trách KDL cho biết: “Kể từ khi mở cửa KDL – HSV mỗi ngày có 1.000lượt du khách thập phương vào đây chiêm ngưỡng phong cảnh sơn thuỷ hữu tình. Đồ án quy hoạch cho KDL do 2 Kiến Trúc Sư  Nguyễn Hữu Thành và Lê Văn Khải của Công Ty Xây Dựng Kiến Trúc Miền Nam thiết kế.


Theo đồ án, KDL – TLV có diện tích 178,9 ha bao gồm: Khu Trung tâm chính với bãi đậu xe, nhà đón tiếp, khu bán hàng lưu niệm, khu vui chơi giải trí, thể thao, cắm trại, câu cá và các trò chơi trên nước. Bên cạnh đó là vườn hoa, hồ cảnh, thác nhân tạo, vườn tượng, vườn mai anh đào, nhà hàng. Sẽ có khu nghĩ dưỡng dành cho cá nhân và tập thể, khu canh nông với những vườn cây ăn trái đặc sản Đà Lạt. Tiếp theo là khu “Cung Tình” bao gồm khu sinh hoạt ngoài trời, nhà hoà nhạc, cafeteria…Ngoài ra còn khu rừng thông tự nhiên với những hang động mang tính điển tích như: “Lưu Nguyễn lạc thiên thai, Động Từ Thức”, các bãi sinh hoạt lửa trại phục vụ du lịch…

Thác cửa thần
Đứng dưới một thung lũng sâu, cỏ lau ngập đầu, cây cối hoang sơ, ngước nhìn lên, du khách sẽ không khỏi ngỡ ngàng trước một dòng thác cao khoảng 20 m đang cuồn cuộn đổ xuống. Đó là thác Cửa Thần, nơi có cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp gắn liền với một giai thoại thú vị.

Khởi hành từ Đà Lạt, du khách theo đường rừng vào huyện Tà Nung, rồi vượt lên 800 m đường nữa thì gặp thác Cửa Thần.

thẳng = Liên khương 9km
<- Huyện Nam ban (Tà nung) 18km
-> Huyện Liên nghĩa (Đức trọng) 9km


Hình ảnh

 
Tương truyền, ngày xưa, bộ tộc người Srê sống ở đây gặp năm mất mùa, già làng phải đi vào rừng tìm cái ăn cho dân. Sau khi băng qua nhiều núi, nhiều rừng, già làng mệt, ngồi xuống nghỉ thì bỗng trông thấy một vị thần hiện ra trên đỉnh thác. Vị thần dắt già làng đến vách núi có hai bờ đá cao vút như cái cổng khổng lồ, tới một hồ nước lớn. Tại đây già làng đã bắt được rất nhiều cá tươi đem về cứu đói cho dân. Từ đó thác nước này mang tên Cửa Thần.

Phía bên trái thác còn có một nhánh suối khác tràn xuống nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành 3 tầng, tạo nên dòng thác thơ mộng được gọi tên là thác Ba Tầng. Từ thác Cửa Thần, ngược dòng thêm 200 m, vượt qua ghềnh đá cheo leo, luồn dưới những lùm cây um tùm, bạn sẽ gặp một dòng thác thấp hơn, êm đềm hơn có tên gọi là thác Khát Vọng. Tên gọi này được lấy theo tên của một loài cá chiều chiều vẫn thường lao lên khỏi mặt nước trên dòng thác.

Hình ảnh




Đến Tà Nung du khách còn có dịp tìm hiểu về bản sắc văn hóa dân tộc thiểu số vùng cao qua bộ tộc Srê - cư dân nơi đây.
Thác Voi

Vị trí: Thác Liêng Rơwoa( Thác Voi) nằm ở thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà, cách thành phố Đà Lạt 25km về hướng tây nam.

Đặc điểm: Thác Liêng Rơwoa còn gọi là thác Voi là một trong những thác nước đẹp của Tây Nguyên hùng vĩ với chiều cao hơn 30m, rộng chừng 15m.


Các già làng K'ho cư trú lâu đời ở miền đất này kể rằng: Ngày xưa, vị tù trưởng của vùng núi Jơi Biêng có cô con gái rất đẹp. Mỗi khi sơn nữ cất giọng hát thì lá rừng thôi xào xạc, đàn chim ngừng tiếng hót để lắng nghe. Người yêu của nàng là con trai của tù trưởng làng bên. Chàng được nhiều người yêu mến, quý trọng không chỉ bởi vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt khôi ngô mà còn vì sự gan góc, dũng cảm ít ai sánh kịp.

Họ đã trao lời hẹn ước nên duyên chồng vợ song chàng trai phải lên đường giết giặc và rồi nhiều mùa trăng trôi qua mà chẳng thấy quay về. Cô gái đau khổ tìm đến ngọn núi hoang vắng mà trước kia họ từng hò hẹn, cất tiếng hát tha thiết, sầu thảm với hy vọng người trong mộng tìm về chốn xưa. Tiếng hát khiến loài chim B'ling  xúc động. Chúng rủ nhau bay đi thật xa để dò la tin tức rồi về báo cho nàng biết là chàng trai đã hy sinh ngoài chiến trường.

Thế nhưng, sơn nữ vẫn không chịu chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Nàng cứ hát, hát mãi cho đến khi kiệt sức, ngã quỵ và không bao giờ gượng dậy được nữa. Đàn voi phủ phục nghe nàng hát bấy lâu nay cũng hóa đá lặng câm. Bỗng có tiếng nổ lớn, trời đất rung chuyển khiến ngọn núi gãy ngang và một dòng thác đột ngột tuôn chảy, tung bọt trắng xóa. Tiếng thác nước rì rầm hòa cùng tiếng xào xạc của rừng cây, tiếng líu lo chim hót như tiếp nối lời ca, tiếng đàn của sơn nữ xinh đẹp, thủy chung. Người K'ho bèn đặt tên cho thác là Liêng Rơwoa Jơi Biêng - thác của những con voi phủ phục hóa đá trước tình yêu nồng nàn, son sắt.





Sẽ thật đáng tiếc khi đến Đà Lạt - Lâm Đồng mà không tới Liêng Rơwoa (thác Voi) kỳ bí, thơ mộng. Thác nước gắn liền với sự tích về mối tình thủy chung, bi tráng này đã được công nhận là di tích thắng cảnh quốc gia. Dòng nước trong veo tuôn chảy qua sườn núi đá hoa cương trông thật ngoạn mục, nhất là khi ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống thác làm bừng lên cầu vồng bảy sắc. Muốn xuống chân thác, du khách phải "chinh phục" 145 bậc tam cấp vòng vèo: khi là những bậc đá thiên tạo "ăn" vào vách núi cheo leo, lúc là các tấm ván của chiếc cầu gỗ xinh xinh chênh vênh bên bờ vực thẳm. Ngút tầm mắt là rừng đại ngàn với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thân và cành chằng chịt dây leo.

Giữa mênh mang, lớp lớp cây rừng mầu xanh ngắt hoặc điểm xuyết những chòm lá đỏ rực như lửa, những thảm hoa màu vàng tươi hoặc tím biếc đẹp đến lạ lùng. Dưới chân thác và trong cánh rừng già xuất hiện một số tảng đá lớn có hình thù hệt như những con voi. Thế nên, tiếng thác đổ ầm ào khiến người thưởng ngoạn tưởng như có một đàn voi chạy đua hoặc tung vòi phun nước đùa nghịch với nhau. Phía sau dòng thác trắng xóa đang tung bụi nước mù mịt là những hang động sâu hun hút đầy bí ẩn. Đó là hang Dơi ăn sâu xuống lòng đất đến 50m với những vách đá có các hình thù, mầu sắc rất lạ mắt. Rễ cây và dây leo đan xen chằng chịt, càng xuống sâu, hang càng tối nhờ nhờ và lạnh lẽo như động của phù thủy. Đó là hang Gió với lối vào rất hẹp nhưng bên trong khá rộng, vi vút tiếng sáo gió trời.

Để chinh phục thác Voi, bạn phải vừa đi, lại vừa leo trèo, có khi phải leo lên một khối đá lớn, rồi đổ xuống phía bên kia tảng đá, tay bám vào bất cứ thứ gì có thể để làm điểm tựa. Nhưng đừng quá lo lắng vì điều này! Bạn hãy thử cái cảm giác được ngắm nhìn hết thảy mọi vẻ đẹp của núi rừng, ngắm thác Voi từ khi còn ở đằng xa, được nghe tiếng thác đổ ào như voi gọi bầy hay đó đơn giản chỉ là một sự tự hào với chính bản ta khi đã chinh phục được ngọn thác kỳ vĩ!
Trên đường khám phá Thác Voi du khách có thể ghé thăm các cơ sở ươm tơ nuôi tằm của người dân Nam Ban. Vào mùa Cà phê trổ bông, ta thấy trắng xoá cả một vạt đồi và hương thơm ngào ngạt của hoa cà phê. Và khi thác Voi đã hiện ra trong tầm mắt, chính cái vẻ đẹp nguyên sinh, trong không gian tĩnh mịch, giữa bốn bề là rừng cây, núi đá, tiếng thác đổ đã tạo nên điều kỳ thú, hấp dẫn. Hơi nước cuộn lên màn khói, hư ảo mà lại như cầm nắm và cảm nhận được rất rõ. Dòng nước trong veo tuôn chảy qua sườn núi đá hoa cương trông thật ngoạn mục, nhất là khi ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống thác làm bừng lên cầu vồng bảy sắc. Ngút tầm mắt là rừng đại ngàn với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thân và cành chằng chịt dây leo. Phía sau dòng thác trắng xóa đang tung bụi nước mù mịt là những hang động sâu hun hút đầy bí ẩn.


Nếu như vào những năm 1995 trở về trước, để xuống dưới chân thác thì phải bám theo những rễ cây rừng bám trên những vách đá dựng đứng để xuống, thì bây giờ du khách phải vượt qua 145 bậc tam cấp. Đây lại là một cơ hội để bạn thử hết những cái cả giác rất lạ, mà lại rất thực. Khi đến chân thác, bạn lại được dịp trầm trồ và thán phục khả năng tạo hình và sắp đặt của tạo hóa nơi đây. Những khối đá lô nhô, những thảm thực vật xanh mượt và những hang động kỳ thú sẽ cho bạn cái cảm giác được sống trọn vẹn với thiên nhiên nơi này. Và sẽ không có gì lạ khi người ta lại đặt tên cho ngọn thác này cái tên là thác Voi. Bởi xung quanh chân thác có khoảng 7 – 8 tảng đá được phủ rêu xanh lên hệt như những chú voi đang xum tụ về suối uống nước vậy.


Những khối đá lô nhô nơi chân thác cũng tạo ra những hang động là nơi trú ngụ của những đàn dơi lớn, có hang sâu đến 50m với vách đá sừng sững, vừa hoang sơ, huyền ảo lại phủ lên mình một hệ thảm thực vật phong phú, đa dạng. Tại đây, rễ cây và dây leo đan xen chằng chịt, càng xuống sâu, hang càng tối và lạnh lẽo như động của phù thủy. Nép mình lách qua những kẽ đá, du khách lại có thể tự mình khám phá được muôn vạn hình thù kỳ quái trong hang Gió thâm u với lối vào rất hẹp nhưng bên trong khá rộng, vi vút tiếng sáo gió trời. Quả thật bạn sẽ không khỏi bất ngờ khi đi vào những hang động này đấy!




Khu DLST Đa mê

Vị trí: Đa Mê nằm giữa buôn làng N' Thol Hạ của người bản địa K'Ho, cách ngã ba Liên Khương - Đức Trọng - Lâm Đồng khoảng 8km.
Đặc điểm: Đa Mê bao gồm 2 ngọn thác Đa Mê 1 và Đa Mê 2 cao ngất, ầm ào tuôn chảy ngày đêm giữa núi rừng hùng vĩ.



Đa Mê là một hệ thống các kênh rạch, ngoằn ngoèo chạy ẩn mình dưới những tán rừng xanh ngắt...Tất cả "quần thể" độc đáo này được thiên nhiên kiến tạo từ muôn đời nay nhưng phải đến giữa đầu năm 2001 mới được khám phá và đánh thức bởi doanh nghiệp Thanh Long. Chủ doanh nghiệp dịch vụ sinh thái này là ông Phạm Văn Thược - một kỹ sư nông nghiệp (đúng hơn là một nông dân) gốc người Hà Nội. Ông đến khai phá và định cư ở vùng đất mới Nam Ban - Lâm Hà - Lâm Ðồng từ năm 1976. Đặt viên gạch khởi công đầu tiên, ông Thược phải bỏ ra 40 triệu đồng đền bù một số hộ sản xuất nông nghiệp để san ủi, mở rộng một con đường với chiều dài hơn 200m, rộng 6m từ quốc lộ 27 chạy đến thác. Kế tiếp, ông xây dựng khu nhà nghỉ, cửa hàng nằm giữa công viên với hàng trăm dáng bonsai, hàng ngàn "kỳ hoa dị thảo". Rừng, suối, thác, động vật hoang dã, hồ bơi, nhà rông... được bố trí trong một không gian hài hoà, rộng hơn 30ha. Ở đây, chiếc cổng chào cũng thật đặc biệt: cao 8m, mô phỏng theo kiến trúc "Vạn lý trường thành”. Bên cạnh hồ bơi tại khuôn viên là phòng trưng bày các mẫu vật Tây Nguyên. Những hang động, hòn non bộ cũng được xây dựng khá cầu kỳ, trong đó thích nhất là tượng mãnh hổ và đại bàng đang sà cánh hướng vào nhau, biểu tượng của cảnh "Anh hùng tương ngộ" đậm chất sử thi Tây Nguyên...

 
 
Lên du lịch Ðà Lạt – Lâm Ðồng du khách không chỉ được nghỉ lại đêm giữa rừng, lắng đọng với nhịp điệu cồng chiêng cao nguyên mà còn được len lỏi trên dòng kênh rạch với những chiếc thuyền độc mộc; được câu cá, thưởng thức những sản vật sông hồ giữa rừng thông lộng gió, ngắm hàng dừa xanh xoã bóng bâng khuâng xuống mặt hồ. Ông Thược chọn hai thung lũng gần kề vốn sình lầy, um tùm cỏ dại để nạo vét, xây dựng kè đá, dẫn nước từ thác vào bằng kênh đào dài hơn 200m. Hồ bơi rộng 400m², hồ du thuyền và câu cá rộng gần 5.000m² tha hồ cho khách du lịch đắm mình giữa không gian trời-mây-rừng-suối -nước cao nguyên.


 Hình ảnh Khu du lịch sinh thái Đa Mê 2
Ðây là một khu du lịch sinh thái có quy mô lớn hàng đầu ở Lâm Ðồng với tổng số tiền cho những hạng mục đầu tư hoàn thành là 3,5 tỷ đồng. Hiện nay, khu du lịch sinh thái Đa Mê đã chính thức “trình làng” đón khách. Người dân bản địa, người dân địa phương được tự do ra vào, không phải thu vé vào cổng. Từ đây, trên bản đồ du lịch Ðà Lạt – Lâm Ðồng, du khách sẽ có thêm tour mới: du lịch sinh thái Thanh Long.


Làng Cù lần



Từ Khu du lịch Thung Lũng Vàng đi thêm chừng 10 cây số nữa là gặp Khu du lịch Làng Cù Lần với những cảm giác vừa mới lạ vừa gần gũi với tiếng suối chảy, thông reo, chim hót và đặc biệt được xem các chú cù lần hiền lành và những hàng cây cù lần khép nép, lặng lẽ giữa không gian khoáng đạt, trong lành…
Không gian sinh thái của Làng Cù Lần
Không gian sinh thái của Làng Cù Lần

Tọa lạc trên địa giới thôn Suối Cạn, xã Lát, huyện Lạc Dương, Lâm Đồng, những hạng mục đầu tư xây dựng ở Khu Du lịch chủ yếu thiết kế tôn nạo nét đẹp hoang dã, tự nhiên của rừng đồi, hồ, suối, cây cỏ…Mỗi khách du lịch vào cổng với chiếc vé 30 ngàn đồng, được đạp xe đạp địa hình vòng quanh trên thảm cỏ tự nhiên rộng trên dưới 1 ha.
Người lớn, trẻ em cũng được thả hồn mình trên những cánh diều bay bổng trên không trung từ dưới thảm cỏ này. “Neo đậu” trên vách đồi, ven hồ, giữa rừng cây..là 15 căn nhà sàn nghỉ chân với mái tranh, trụ gỗ để trống vách rộng rãi, thoáng mát bốn bề… cũng hoàn toàn miễn phí, không giới hạn thời gian.
Vào đây du khách được tự do mang theo đồ ăn, thức uống, cầm đàn guitar ngân nga hát bổng trầm, mặc cho hàng ngàn cây cù lần bên hồ đung đưa cánh lá giữa muôn ngàn sắc xanh thăm thẳm của rừng.
Cũng có nhiều du khách với sở thích lội bộ giữa rừng Làng Cù Lần, được bồng bềnh bước từng bước chân qua chiếc cầu phao dài chừng 50 mét, bắc qua bên góc của con hồ rộng hơn 10 ngàn mét vuông. Một nhóm 4 người có thể bước lên chiếc bè cây tầm vông, chống sào đẩy bè lướt trôi tròn xoay khắp hồ. Hoặc một nhóm 3 người bước lên chiếc thuyền gỗ độc mộc, khua từng nhịp chèo rẽ nước giữa tiếng gió ngàn hun hút. Hoặc thong thả ngồi bên những bụi gốc cây cù lần, buông câu xuống hồ chờ phao chìm để nhấc cần lên bắt những con cá rô phi, mè, chép, trắm…cân nặng mỗi con từ nửa ký trở lên.
Bên trên một bậc cấp của hồ, nhóm du khách khác có thể chọn dịch vụ cưỡi ngựa trên thảo nguyên thu nhỏ rộng 1 ha. Rồi chờ đêm xuống, cùng nắm một vòng tay lớn quanh bếp lửa bập bùng, chếnh choáng men rượu cần cùng những vũ khúc tưng bừng của cồng chiêng bản địa Tây Nguyên.
Trước khi rời khỏi Khu Du lịch Làng Cù Lần để hẹn ngày trở lại, du khách thường kịp sử dụng quỹ thời gian cuối cùng để tham quan phòng tranh của các họa sĩ trong nước với hơn 100 bức tranh sơn dầu, sơn mài, bột màu… thể hiện tính biểu cảm, tính thẩm mỹ qua từng hình ảnh con người, sự vật. Cứ thế khách đến rồi khách ra về, sau hai tháng đi vào hoạt động, Khu Du lịch Làng Cù Lần đã thu hút đáng kể lượng khách đến tham quan, một ngày trung bình đón 200- 300 lượt khách; một ngày cao điểm trong dịp tết vừa qua đón đến 500-600 lượt khách.

Du khách đi qua cầu treo trong Làng Cù Lần









Khu du lịch Trần Lê Gia Trang (Trúc Lâm Viên)






Tọa lạc tại thôn K’long, xã Hiệp An, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng, cách trung tâm TP. Đà Lạt khoảng 15km, Khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang hay còn được gọi là Trúc Lâm Viên sẽ là một sự lựa chọn hợp lý khi bạn đến Lâm Đồng.
Khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang được khởi công xây dựng từ năm 2006 với hàng trăm nhân công, ngày đêm miệt mài làm việc đã biến nơi đây từ một vùng đồi hoang, sơ thành cảnh quan thật tuyệt mỹ. Toàn bộ khu du lịch được kiến tạo trong diện tích khoảng trên 40ha, với nhiều hạng mục công trình quy mô, mang đậm nét văn hóa truyền thống, nhiều ý tưởng độc đáo như: suối Thanh Lương và Dân Sinh, thác Bảy tầng, thác Tam Bảo, hồ Định An, nhà Thủy tạ, Vọng Nguyệt lầu, Nghinh Phong cát, cùng nhiều công trình nghệ thuật khác đang hòa mình vào thiên nhiên. Từ núi Voi hùng vĩ, những mạch nước ngầm âm thầm hội tụ thành dòng suối Thanh Lương đổ xuống thác Bảy tầng như một nhạc khúc nghìn năm bất tận làm nao lòng thi nhân mặc khách khi đến vãng cảnh chốn này.
“Trên dòng nước mát thác Thanh Lương.
Vọng lại âm thanh thật diệu kỳ,
Bóng bọt tung bay trên phiến đá.
Nghìn năm nhạc khúc nước trôi đi”.

Thông qua các hệ thống địa đạo là nơi vui chơi, giải trí, nghỉ dưỡng của du khách. Tất cả đều được thể hiện hết sức sinh động trong lòng núi. Dưới những rạng thông xanh thấp thoáng bên sườn đồi là những Bungalow tiện nghi và xinh xắn, là không gian riêng tư ấm áp cho một mái ấm gia đình.
Đan xen với những công trình xây dựng mỹ thuật có biết bao tiểu cảnh, cây kiểng, bonsai, hòn non bộ, thác nước nhân tạo hay Thạch Hoa viên với những kỳ hoa dị thảo giữa sa thạch hàng ngàn năm tuổi, tất cả hòa quyện như một bức tranh thủy mặc sống động.



Hòa mình giữa thắng cảnh thiên nhiên hữu tình, non xanh nước biếc, thả hồn theo rừng thông đỏ vi vu hòa lẫn tiếng suối reo bên sườn núi Voi hùng vĩ ... Thưởng thức nét văn hóa độc nhất vô nhị trên cao nguyên Trúc Lâm Viên: Trà đạo tại vườn đá cảnh Nhật Bản với những khối đá, những bộ bàn ghế được chế tác công phu nhập nguyên bộ từ đất nước hoa anh đào...
...Nhẹ bước vào cõi thiền mênh mang tĩnh tại cùng Thất Tuệ Hiền tại trung tâm Trúc Lâm Viên... ...Đắm mình trước những tác phẩm tranh thêu tay nghệ thuật, độc đáo với kỹ thuật thêu nổi bằng chỉ tơ tằm trên nền tơ lụa, cảm nhận nét tinh tế mang đậm bản sắc văn hóa Việt và kỹ xảo thiêu hoa của các nghệ nhân Trần Lê Gia Trang...


Từ trên đỉnh cao đồi vọng cảnh của khu du lịch, du khách có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả một khu đồi bạt ngàn cây xanh, như thể đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Với cảnh quan tuyệt đẹp và khí hậu trong lành được thiên nhiên ưu đãi, cùng với sự đi lên của một thành phố Đà Lạt thơ mộng, khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang sẽ là một địa chỉ quen thuộc, để lại ấn tượng khó phai trong lòng du khách bốn phương mỗi khi có dịp dừng chân trên phố núi đầy sương để thưởng ngoạn chốn này...

Hướng dẫn đi:
Đón xe đi Đà Lạt và xuống ở đoạn gần sân bay Liên Khương. Từ đó đón xe ôm vào Trần Lê Gia Trang. Ngõ vào Trần Lê Gia Trang nằm trên đường cao tốc, hướng về phía núi Voi thuộc thôn K’Long, xã Hiệp An, huyện Đức Trọng.
Do khu du lịch nằm trên đường cao tốc nên đi bằng xe máy thì không thể vào khu du lịch được (đường cao tốc cấm xe gắn máy).