a

Mời các bạn bấm vào cuối trang BÀI ĐĂNG CŨ HƠN để đọc tiếp. Những bài viết về trường Trung học Bán Công Định quán được đặt trong thư mục KÝ ỨC HỌC TRÒ.

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Một đoạn đời kỷ niệm

13:50 6 thg 8 2012Công khai0 Lượt xem 2
Mùa hè 1973, kết thúc một năm học , đánh dấu một đoạn đời thơ ở một vùng đô thị thời chiến . Tôi trở về thành phố đá , về với gia đình nhỏ của mình ,Hoàn cảnh khó khăn , nhưng ba tôi vẫn bắt tôi tiếp tục đi học , Như vậy  tôi đã bước vào ngôi trường trung học ở vùng trung du này như thế đó.

Bước vào ngôi trường mới ,bạn mới , những ngỡ ngàng ban đầu đã khiến cho tôi , vốn dĩ đã là một cậu bé  sống nội tâm lại càng cô độc tách biệt .Nhưng sau một thời gian , nhóm bạn trong lớp có nhà ở cùng xóm , trong lúc đi về dã dần quen biết , nhóm đầu tiên đó là 2 bạn quang , vinh .

Một ngày , trong giờ học , bạn Lợi , một bạn có thành tích trong lãnh vực << quyền anh >> ,ngồi phía sau Quang , Vinh và tôi , liên tiếp nhiều lần cú  và dúi đầu Quang , sau nhiều lần tôi thấy bực mình , quay mặt lại trừng mắt nhìn bạn Lợi , thế là giờ ra chơi , vài cú đấm đá được tung ra , kẻ quáy nhiễu đã lép vế và buông lời hăm dọa .

Đầu giờ học hôm sau ,khi mình đến lớp sớm mới có vài ba người . Kẻ hăm dọa dẫn theo một toán đàn anh lớn tuổi , gậy gộc xông vào lớp , mình nhẩy lên một bàn học giữa lớp , nhưng những đàn anh kia nhận ra chỉ là một học sinh nhỏ trong lớp , nên kêu tôi xuống  , đe vài câu và rút lui , có một tên nào đó  khi tôi đang nói chuyện với các đàn anh đã tranh thủ tát tôi một cái .Tôi cố nhịn và sự việc kết thúc , tuy nhiên sau giờ học , tôi đã được thầy hiệu trưởng mời lên phòng cảnh cáo và ăn một bạt tai , mà không phân tích nguyên nhân , phải trái gì , tôi thật buồn ,

Một chuyện buồn nhưng đó là sự khởi đầu làm quen với lớp , cộng thêm khả năng học tập của mình , dần tạo được nhiều mối quan hệ thân thiết với các nhóm bạn khác , trong đó có nhóm Mỹ Há Hưng.
 Thôi, kỷ niệm còn rất nhiều ,nhưng mình còn phải để các bạn khác thể hiện, mình  chỉ muốn nói rằng , kể ra đây dù  là chuyện vui hay buồn nhưng đối với mình, đó là những bông hoa trong mùa xuân cuộc đời mình. Tạm biệt các bạn trong trang viết này.

Nghiệp


Những tình cảm chân thành
02:48 10 thg 8 2012Công khai20 Lượt xem 4
Năm học 73-74, thân quen với các bạn trong lớp, và rồi mình được các thầy cô chú ý, vì tính tích cực của mình, môn Anh văn lúc đó cô Hòa đã thay cô Diệp, môn toán thì thầy Quốc , Trong lớp giờ Anh văn mình luôn chiến đấu với đối thủ Nguyễn Thị Dân, giờ Toán chiến đấu với Mỹ, Há, Hưng, những cuộc chiến ấy ngày càng quyết liệt, thì tình bạn ngày càng thân thiết hơn, và thầy trò càng gần gũi hơn. Đến chơi nhà cô Hòa, mình thấy cuộc sống của cô thật vất vả, nhưng tình thầy trò lại rất giàu có, thầy trò cư xử với nhau đậm đà như gia đình . Khi cô Hòa sắp sanh, thầy Nghĩa đến dạy thay cũng thân thiết như vậy. Nhóm bạn thường đi chơi với thầy, thổi sáo, hát ca, và thường được thầy dẫn lên Chùa ăn cơm chay

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

Đến với học sinh của tôi
14:36 21 thg 9 2012Công khai59 Lượt xem 3
Cựu học sinh Trung học Bán Công Định Quán -1975 thân mến
                                       ***************



    Trước nhất tôi phải cảm ơn em Ngọc Cúc, cựu học sinh Trung học BC-ĐQ, đã lập trang blog này - em đã làm nhịp cầu cho chúng ta vào - cùng nhau kể chuyện xa xưa cách đây gần 40 năm về trước.

    Một khung trời thân thương của cựu học sinh Định Quán dành riêng cho trường lớp chúng ta được lập lại qua những hoài niệm đơn sơ, những ý tưởng thật thà, giản dị !!

    Đời người ai cũng có những kí ức sâu đậm khắc ghi vào lòng.. thời gian gần 40 năm xa cách- thật ra không dài lắm, nhưng cũng đủ cho con người trải qua rất nhiều sự kiện...

    Khi nhắc đến những kỉ niệm đã qua, chúng ta tưởng như vừa xảy ra ngày hôm trước, kỉ niệm ấy làm ta suy tư rất nhiều, ta hình dung lại từng nét mặt ngây ngô, từng hành động ngờ nghệch. Nó làm ta liên tưởng mạnh mẽ đến nỗi nếu có một ai đó đang ở gần ta, nhất định người ấy sẽ nói:"Cái gì mà cười hoài vậy !!?"

Từng trang, từng trang, các bạn sẽ hồi tưởng lại... từng gương mặt, từng giọng nói, từng tiếng cười và những trò đùa tinh nghịch v.v..
   
Ôi! Thật là ấm lòng!!!

Trang blog này đáng được xem như một tài sản vô giá!

    Cựu học sinh, chúng ta hãy vào tham gia nhé.

    Chúng ta cùng đọc, cùng nhớ lại tất cả những gì của tuổi trẻ hồn nhiên, ngây ngô, thơ dại được ghi, được chép rất vô tư.

    Đây là tài sản vô giá của cựu học sinh Trung học Bán công Định Quán 1975. Có tiền, bạn vẫn không mua được.

    Một lần nữa, cảm ơn em Ngọc Cúc đã bắt nhịp cầu cho trường Trung học Bán công của chúng ta qua trang Blog này.

                    Thân  mến
GV Trung học Bán Công Định Quán


Chế Nhân Hòa

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Bài của bạn Châu chấu
09:20 13 thg 8 2012Công khai6 Lượt xem 1

Đúng là:
Một cây làm chẳng nên non.    Ba cục chụm lại thành …đá ba chồng.
Cứ mỗi lần tôi có dịp về thị trấn Định Quán, đi tới đỉnh dốc cây số 110, là mắt tôi cứ đăm đăm nhìn thẳng về phía trước, nơi đó có 3 cục đá chồng lên nhau, đứng sừng sững giữa thị trấn trông rất đẹp mắt và rất nên thơ nếu là nhà thơ, còn nếu là nhà văn chắc hẳn sẽ nghĩ ra những áng văn chương rất tuyệt. Cảnh đẹp này không biết đã có từ bao giờ, nhưng tôi nghĩ rằng thiên nhiên đã hào phóng ban tặng một nét đẹp huyền bí cho thị trấn. Bao nhiêu năm nay đã không thay đổi mà còn phát triển về nhiều mặt như văn hóa, khoa học, đời sống.
Đi luôn thì thôi, nhưng nếu dừng lại ngắm nhìn thì trong tiềm thức của tôi lại đánh động về thời thơ ấu. Năm 1970 gia đình tôi về La Ngà, và cũng như các bạn, năm 71 tôi đến học dưới ngôi trường Trung học Bán công Định Quán. Thật ra tôi chỉ học ở đây 2 năm đệ thất và đệ lục, năm đệ ngũ mới học chỉ 1 tháng là tôi đã chuyển đi nơi khác. Nhưng trong hơn 2 năm học đó đã để lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm của thời thơ ấu, tôi sẽ kể lại các bạn nghe những vui buồn đó.
Vui: niềm vui của tôi là khi nghe 3 tiếng kẻng vào lớp, lúc đó tôi sẽ được gặp thầy cô, và ngồi cùng các bạn minh. Nhưng chuyện vui mà tôi nhớ nhất là khi cả trường làm báo tường. Lớp được chia ra từng tổ để tranh tài đoạt giải. Không hiểu tổ của các bạn thế nào chớ tổ của tôi rất vui, mọi người – không phân biệt nam nữ - chụm đầu vào nhau bàn bạc, phân công người này vẽ người kia kể chuyện. Tuy bây giờ tôi không nhớ được tên hết mọi người trong tổ nhưng tôi còn nhớ tờ báo của tổ tôi rất ý nghĩa vì đã đưa cảnh quan đá ba chồng làm chủ đề chính.
Buồn:    Ở cái tuổi nhất quỷ nhì ma thì hầu như cái buồn đều đến từ những sự đểnh đoảng, phá phách của mình. Tôi vốn là đứa học trò nghịch ngợm và hay cúp cua, không thuộc bài. Để rồi sau đó nhẹ thì bị vài cây, nặng hơn bị kêu lên văn phòng xử án. Không phải như ngày nay còn được ân xá đâu. Mà có phải một lần?  cái bịnh đó nó tái đi tái lại, đồng nghĩa với chuyện bị ăn đòn tới tới lui lui hoài. Như vậy làm sao mà quên được phải không các bạn?
Nhưng đến khi tôi trưởng thành thì mới nhận ra được rằng thầy cô rất thương yêu những đứa học trò hư như tôi, chớ không phải dùng đòn roi để làm nguôi cơn tức giận của cô, thầy. Nghĩ vậy cho nên tới bây giờ tôi vẫn thấy mình có lỗi với thầy cô và luôn luôn tôn kính, quý trọng, xem thầy cô như cha mẹ của mình.
Còn câu chuyện khác tôi sẽ muốn dành riêng cho các bạn Định quán, 115. Chắc các bạn sẽ hỏi tôi là ai vậy? Và tôi cũng muốn nói lắm nhưng hôm trước bạn “NHÀ XUẤT BẢN” lớp mình có dặn tôi giữ bí mật để câu chuyện hấp dẫn nên tôi phải đành tuân theo thôi.
Sáng hôm đó, tôi cùng với các bạn bước lên xe Đức Hòa của bác Ri thì trước mặt là một đám sương mù dầy đặc, khiến tầm nhìn bị giới hạn, chỉ có thể quan sát trong vòng 20m. Khi xe bắt đầu lăn bánh thì chỉ khoảng 20 phút sau chúng tôi sẽ có mặt ở Định Quán để ăn sáng và nghỉ ngơi một lát mới tới trường. Nhưng ngày hôm đó quả thật là may mắn, nếu không tôi chẳng còn ngồi đây để kể lại câu chuyện này. Xe chạy được vài cây số thì bỗng dưng bánh xe rít trên đường và mọi người đổ nhào về phía trước trong tiếng kêu: Giêsu chết con rồi phát ra từ miệng các bạn nữ. Tôi cũng bị va chạm rất mạnh về cú thắng gấp ấy và tôi nghe bác tài quát lên: Im đi mấy con ranh này. Lúc này tôi đã hiểu chuyện gì và bác tài do sự la hét nên cũng cuống cuồng quay đầu xe lại rất khó khăn chậm chạp làm cho mọi người trên xe càng sợ thêm. Các bạn biết chuyện gì không? Tôi cố căng mắt nhìn vào trong đám sương mù dầy đặc ấy và nhận ra là một mô đất đen thui vắt ngang đường cách chừng vài mét. Thời ấy đất nước chiến tranh, những chuyện đắp mô xảy ra như cơm bữa nhưng do sương mù mà chiếc xe đã sát cạnh khu vực nguy hiểm rồi. Thật may mắn cho bọn học sinh chúng tôi, chỉ thêm vài giây nữa thôi là sau một tiếng ầm, mọi người chắc chắn sẽ bỏ miền hạ giới mà tới thiên đàng. Nhưng rất may là do chưa mở tiệc chia tay nên chuyện đó chưa xảy ra.
Trở lại chuyện ở tuổi chúng ta bây giờ, hầu hết đều làm ông làm bà. Nhưng riêng tôi, thật kỳ lạ khi nghe tin thông báo họp mặt của Cựu học sinh tôi bỗng thấy mình bé nhỏ lại. Tôi gặp được các bạn, chính là gặp được tuổi thơ của chính mình, cái tuổi thơ hồi năm nẳm với những trận đòn, những buổi trốn học. Tôi không hiểu các bạn ra sao, riêng tôi tôi rất quý, vì xem nó như liều thuốc bảo vệ tinh thần trong cuộc sống đầy bon chen này.
Tôi cũng tha  thiết, mong muốn tất cả các bạn cùng trường cùng lớp nên duy trì vấn đề họp lớp họp trường mãi mãi. Đừng để nó trôi đi thì rất tiếc.
Nhân dịp này Châu Chấu xin tranh thủ thời gian ghi lại hồi ức của mình để gởi đến tham dự phong trào Ký ức học trò. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại vào những buổi họp lớp.

Châu Chấu – lớp Thú (LỚP CHÚNG MÌNH)


Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

NHỚ VỀ NGƯỜI THẦY CÙNG TÊN

Chuyện xảy ra lúc tôi còn là một cậu học sinh lớp 7 của trường Trung học Bán công Định Quán.
Sáng hôm đó thứ mấy tôi không nhớ nhưng 2 giờ đầu là môn Quốc Văn, tiết học do thầy Nguyễn Phùng Ngọc phụ trách, tiết học mà chúng tôi rất thích vì tính hài hước rất duyên khi giảng bài của thầy. Tiếng trống trường vang lên học sinh vào lớp, nhưng hôm nay chúng tôi vào lớp khác với mọi khi, không xô đẩy chen lấn nhau mà ngược lại rất trật tự vì phải tránh đống phân to tướng mà chiều qua con bò quái qủy nào đó đã ị ra ngay chính giữa trước cửa lớp học.
Khi tất cả đã vào lớp thì sự hiện diện của đống phân cũng không còn làm chúng tôi quan tâm, cứ mặc nó.
Rồi thầy vào lớp, nhìn thấy đống phân bò, thầy nói:
- Chà chà, sao các em không hốt nó đi.
Cả lớp yên lặng nhưng chắc đều mang chung một ý nghĩ: trách nhiệm này không thuộc về ai. Thấy chúng tôi không có phản ứng gì
, thầy nhìn một lượt xuống lớp rồi nhẹ giọng hỏi:
- Ở đây có em nào tên Ngọc không?
Trời ơi, tôi điếng hồn chậm chạp đứng dậy nhưng đôi chân thì cứ như mềm nhũn ra. Tất cả các ánh mắt đều dồn về phía tôi, không biết đó là những ánh mắt thương hại hay ngưỡng mộ vì tôi là người sắp sửa làm một việc vô cùng lớn lao mà cả lớp không ai dám làm.
Thầy nói:
- Ngọc. Bây giờ em xuống dưới cantin trường
nói chú Tích cho thầy mượn cái xẻng.
Tôi làm theo lời thầy. Vừa cầm xẻng xúc phân thầy vừa nói lớn;
- Bây giờ Ngọc lớn sẽ xúc phân cho Ngọc nhỏ đi đổ. Ai có cười Ngọc nhỏ thì cười luôn Ngọc lớn nha.
Tôi khệ nệ bê xẻng phân bò đi đổ vừa đi vừa thầm nguyền rủa con bò chết tiệt và chợt nhớ ra.
- Trời ơi, đúng là mình xui, chớ bữa nay mà là tiết Toán của thầy hiệu trưởng thì thằng Quốc nó chết chắc.
Rồi mọi việc cũng hoàn tất, đống phân phải trở về chỗ của nó, trả lại sự thông thoáng sạch sẽ cho lớp học, tiết học tiếp tục. Riêng tôi, chắc có lẽ nhờ những lời nói của thầy nên cũng được yên thân vì không bị một lời chế nhạo nào từ các bạn cả.

Đã 40 năm qua rồi, nhanh thật, tôi giờ đầu 2 thứ tóc. Thầy giờ đã đi xa nhưng những gì học được từ thầy vẫn còn mãi trong tôi. 1 chút hy sinh 1 chút thiệt thòi vì mọi người để cuộc sống thêm tươi đẹp, hạnh phúc. Đó là những gì mà tôi và thầy đã làm và đó cũng là một kỷ niệm khó quên trong đời học sinh của tôi và người thầy mà tôi vô cùng kính mến.


Viết ngày 16/7/2012 .
Kiến cánh Trần Văn Ngọc



tặng thêm các bạn 1 truyện cười mình sưu tầm được.

CHỈ BIẾT BÓ TAY

Có 1 người bị 1 người khác đánh nhừ tử, tôi chạy đến can ngăn. Tôi hỏi:
- Sao mày đánh nó dữ vậy?

Người kia trả lời:

- Vì 2 năm trước nó chửi tôi.
- Nó chửi mày sao?
- Nó chửi tôi là đồ cái mặt hà mã.
- Sao lúc đó mày không đánh nó mà giờ mày lại đánh nó

Người kia gãi gãi đầu:
- Ơ ... vì ... bây giờ tôi mới thấy con Hà mã.
- Trời. Bó tay với mày luôn.




Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Chuyện kể của Quốc
13:09 12 thg 8 2012Công khai9 Lượt xem 1
Quốc không có chuyện gì nhiều, chỉ có hay trốn học vô chùa chơi, bị đánh và đòi kêu phụ huynh lên.

Có lần thầy Hiệu trưởng đánh, mấy đứa chọc Quốc lớn đánh Quốc nhỏ. Nguyên nhân là trốn học chơi bi da. Thầy ngó thấy nên kêu bạn Chính ra kiếm tụi mình vô. Tụi mình không vô mà còn biểu bạn Chính trở về nói láo với Thầy. Không biết bạn Chính nói sao mà thầy lái xe Jeep ra, tụi mình thấy vậy chạy ra phía sau, nhảy xuống ao rau muống trốn thoát.

Vậy mà thầy nhớ mặt, bữa sau kêu lên đánh một trận

Chuyện kể của Luận.

Năm lớp 6 cả bầy Tuyết, Đào, Luận, Liên .... nhiều lắm không nhớ hết, giờ ra chơi kéo lên nhà Sáu, vô vườn hái ổi hái điều, hồi đó kêu bằng đào lộn hột.

Mà ngu lắm, đi tay không nên đứa nào đứa nấy giơ vạt áo dài ra đựng , kết quả là mủ dính tòe loe. Đã vậy vô học trễ còn bị thầy Quốc quất cho mỗi đứa một cây nữa.

Năm lớp 9 trường tổ chức cắm trại vui lắm. Luận, Phượng, Lồ Liên và còn ai nữa không nhớ, kéo nhau lên nhà thầy Minh (thầy ở chùa) xin bông về để trang trí cổng trại, tổ chức thi mà.

Thày Minh toàn chỉ cho tụi này mấy bụi hoa chuối, hoa dừa xấu xí. ghét quá, thấy ổng có một vườn hoa đẹp, nào Hồng nào Cúc nên bốn đứa canh canh nhào vô hái quá chừng, Tới lúc ổng biết được rượt theo chửi. Cũng khôn, 4 đứa chia làm 2 hướng chạy trối chết nên ổng không rượt kịp nhưng mà hăm đi méc thầy Quốc.

Bữa sau trong Ban Giám khảo chấm thì thì thấy mặt ... ổng. Sợ ổng méc lại mà không thấy gì. Hú hồn luôn.